1
Mày là nhà thơ tổ chức có thẻ bài do đảng cấp
Mày mắc cỡ vì phải hô khẩu hiệu mà mày đếch tin
Mày lấp ló rồi làm bộ tự do như chẳng có
Mày chống gậy không phải vì cái chân què
Mày cà thọt vì cả hai chân tê liệt từ trong óc Tiếp tục đọc
Thơ
Hứa Hiếu | Cái mà gọi là
nếu bạn đọc để ý
những con chữ già nua chỉ quanh quẩn ở hiên thềm
xa lắm là bên kia đường, khu rừng đối diện
nơi có thể mường tượng ra một nhúm đất xa lơ lắc
nơi nào đó thường gọi là đất nước Tiếp tục đọc
Ngô Nguyên Dũng | Nơi tôi giấu những linh hồn thơ ấu
tháng ba một ngàn chín trăm năm mươi chín
tôi sắp sửa lên tám.
đức Dalai Lama thứ mười bốn
vượt Hy-mã-lạp-sơn
lìa Tây tạng
trong một đêm bão tuyết. Tiếp tục đọc
Huỳnh Minh Lệ | Tạo hóa. Lãnh địa. Đêm ở Phù Mỹ
tạo hóa
tạo hóa – là điều chi không hiểu được
cho tới triệu triệu năm vẫn bù trừ
những gì ta thấy – cứ tưởng rằng là thực
nhưng thiệt ra tất cả chỉ là hư ! Tiếp tục đọc
Hoàng Xuân Sơn | c U Ộ c t Ự x Ử ê M đ Ề m
Tôi biết em mắc vào lưới
khi kim đứng chiều
những hạt thơ đông đặc
cơn nồm tình liêu xiêu Tiếp tục đọc
Nguyễn Quốc Chánh | Hồi ký
1
Thiệt kỳ
Sau vài ly
Lại hứng duy mỹ
Nhớ con đĩ
Tận tụy đến phi lý
Miệt Chợ Lớn Tiếp tục đọc
Ngu Yên | Tro tàn vất vưởng. Mùa thu không phải mùa máu. Chẳng học được gì ngoài xấu hổ
Tro Tàn Vất Vưởng
Tôi
công dân Mỹ da vàng.
Bạn
da vàng công dân Mỹ.
Chúng ta giống nhau,
mọc rễ
từ Việt Nam. Tiếp tục đọc
Chu Thụy Nguyên | Cái kén. Sự chờ đợi đã đủ lâu
Cái Kén
tôi gọi ký ức tuổi thơ tôi
ngủ vùi
trong tấm chăn rêu xanh thẫm
ngôi nhà không số của thời gian
luôn khóa chặt cửa
những mảnh giẻ rách thời tinh nghịch Tiếp tục đọc
Vũ Phan | Mảnh vườn
Tôi chỉ là con sóc nhỏ ưa leo trèo
Sáng tối nhảy nhót
Trong mảnh đất nhỏ hoang tàn
Nơi tôi được dắt tới một ngày
Vì chiến tranh xua đẩy Tiếp tục đọc
Quảng Tánh Trần Cầm | Mùa hạ khó quên
khi não bộ thoái hóa hư rữa nhão nhoẹt như đất bùn
hắn bẻ đôi những con chữ rạc rài trên bàn phím
quăng vào chiếc cốc nhựa xơ xác trống không Tiếp tục đọc
Phan Nhiên Hạo | Ubud, Bali
Hai giờ sáng
chỉ một bar, tối đèn.
Chó không nhà
ho khan
trên đường hẹp,
hục hặc nhau
rồi nắc. Tiếp tục đọc
Thái Hạo | Thơ tháng Tư
1. Nhạc Trời
Đêm ra đứng trên hồ
Nước dâng sóng sánh
Những đóa sen trắng căng như ngực trần dưới trăng
Thơm mùi tóc gội Tiếp tục đọc
Nguyên Yên | Bất hạnh
giả sử hôm nay như mọi ngày
con chim cu vẫn đến gõ vào cửa kiếng
căn phòng vừa sáng đủ
để cặp mắt trong tối tìm ra
điểm dừng Tiếp tục đọc
Phan Nhiên Hạo | Huyền thoại cố
Cách đây gần hai trăm năm ông tôi đến một đất nước phương Đông
đi thuyền nhỏ vào bờ với bốn người thủy thủ.
Họ có ba khẩu súng dài và hai khẩu súng ngắn.
Quan địa phương mặc quốc phục, đi chân không,
vừa sợ sệt cúi chào vừa kín đáo ra hiệu Tiếp tục đọc
Ngô Nguyên Dũng | Eo biển, nơi cá voi mắc cạn – khoảng trống giữa đại dương động
eo biển hẹp
nơi ấy. lúc rạng đông
giạt bờ một xác cá voi mắc cạn.
hai quầng mắt
trắng dã những âu lo.
chéo rừng thuỳ dương rũ tóc Tiếp tục đọc
