I
Thuở trời đất hãy còn nguyên chất
không như bây giờ bị đầu độc bởi một loài
đã lén ăn những trái cấm của Người
chiếm cái gốc, rồi nướng luôn con rắn.
Vậy là nhiều thế kỷ Nàng đau buồn, bỏ nhà đi vắng Tiếp tục đọc
Thơ
Nguyễn Quốc Chánh | Mùi mắt
1
Mùi em khoai nướng bình minh
Chiếc răng khểnh cả hành trình biến thiên
Nụ cười ánh nắng thanh nguyên
Vị nồng của đất đậm viền khóe môi Tiếp tục đọc
Ngu Yên | Bỏ chạy, hồn ngoảnh lại. Cây gậy cùng đôi đũa
Bỏ Chạy, Hồn Ngoảnh Lại
Hành trình đi khắp thế giới,
bằng bước đầu tiên ra khỏi nhà.
Tôi bị đuổi khỏi quê quán,
đi ngàn dặm khắp nơi,
khát vọng tìm bước cuối,
mở cửa vào nhà. Tiếp tục đọc
Nguyễn Viện | Ghi chú mùa dịch vật
1.
Mặt đất này và tôi
trong những ngày nắng cháy
nằm như cục than dưới đáy lò
không nhúc nhích
nhưng nắng vẫn cháy
chúng tôi không chết Tiếp tục đọc
Hứa Hiếu | Dương tính
1.
lẩm nhẩm bài thơ một đồng mua ở ngả tư lưu lạc
tôi cố bước qua cái hàng rào mỏng dính
bít kín
biểu ngữ
vừa bị giật sập ở công viên lafayette
để nhìn cho bằng được
cái bản mặt của con gà trống sửng cồ Tiếp tục đọc
Thái Hạo | Hoa móng rồng
tôi đi vào thành phố. không thấy bóng con người
những chùm hoa móng rồng đỏ
treo như những cái móc sắt nung
trong ngày đầu tháng 7
mưa xám Tiếp tục đọc
Ngu Yên | Nước bọt ứa ra
Tôi kết hôn với nữ thần Tự Do
ngày mồng 4 tháng 7 năm 1975
bên bờ hồ ngoại ô phố Little Rock
những người bảo trợ làm chứng nhân. Tiếp tục đọc
Nguyễn Quốc Chánh | Mùi khuya
1
Mùi em môi hở răng tê
Mắt nhắm dầm dề cội rễ toang hoang
Lạc thú lửa vụt bàng hoàng
Bài thơ là chốn chứa chan dại khờ Tiếp tục đọc
Rainer Maria Rilke | Orpheus. Eurydice. Hermes
Nguyễn Huy Hoàng dịch
Đó là khu mỏ kỳ quái của những linh hồn.
Như quặng bạc yên lặng họ đi
như mạch máu xuyên qua bóng tối của nơi đó. Giữa rễ cây
máu trào lên, chảy đến với loài người,
và trông nặng như đá poóc-phia trong bóng tối.
Ngoài ra chẳng còn gì đỏ. Tiếp tục đọc
Phan Nhiên Hạo | Đêm
Quán rượu gần sáng ngọn đèn màu đỏ,
những ly thủy tinh đầy máu.
Chủ quán thì thầm với người bồi rượu
âm mưu giết chuột trong khi con chuột chạy quanh chân ghế
như xe đồ chơi điều khiển từ xa bởi một đứa trẻ lên ba. Tiếp tục đọc
Ngu Yên | Tôi đó
Chúng ta không còn khả năng giải thích,
một cách trung thực,
tại sao lại thù ghét lẫn nhau,
chỉ vì khác ý nghĩ chính trị? Tiếp tục đọc
Nguyễn Thái Bình | Bài thơ mùa dịch
Nhà thơ ho và sốt
bị nghi ngờ mắc dịch
nên đưa vào viện để xét nghiệm và cách ly.
Sau khi lấy mẫu bệnh phẩm
thừa cơ các y bác sỹ đang bận live stream
ca hát và cắt tóc ăn thề Tiếp tục đọc
Quảng Tánh Trần Cầm | Khúc ngắn đêm dài. Hiểm nghèo
1.
mẹ dạy làm người
( ̶ ̶ giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha)
con vẫn chưa thông
( ̶ ̶ giữa đường thấy chuyện bất bình
cúi đầu ngoảnh mặt đi qua.) Tiếp tục đọc
Nguyễn Quốc Chánh | Mùi & không
1
Mùi em phấn hoa rừng
Con ong già bỗng dưng
Mùi em gò má trẻ
Thoảng vị nồng sữa mẹ
Huyên náo cả mùa hè Tiếp tục đọc
Ngô Nguyên Dũng | Mưa trên thành phố vàng mã
mưa đêm tháng mười che phủ mặt
thành phố tôi trở lại.
ngõ hẹp co ro
đèn vàng. phòng trọ một giường
tôi ôm ghì bóng tối cuồn cuộn thốc lên Tiếp tục đọc