Hồ Minh Tâm | Thơ muộn. Chẳng phải mưa xuân

Thanh Thủy dịch sang tiếng Anh

Thơ muộn

như màu xanh của lá,
như màu xanh của mây
& những hàng cây và những đuôi mắt.
em nhìn tôi

như cơn gió thờ ơ, như buổi chiều rỗng ruột những âm thanh và thinh lặng em nhìn tôi Tiếp tục đọc

Đình Nguyên | Ăn mòn

Nguyễn Thị Phương Trâm dịch sang tiếng Anh

Niềm tin
như những hạt mưa hiếm hoi
rơi xuống cho những ai
may mắn
còn giữ được miếng vải lương tri
dệt bằng ngôn ngữ chân thành Tiếp tục đọc

Hai-Dang Phan | Bảy bài thơ

Nguyễn Huy Hoàng dịch

Hai-Dang Phan

Hai-Dang Phan (Phan Hải-Đăng) sinh năm 1980 ở Kon Tum và theo gia đình tị nạn sang Mỹ từ năm hai tuổi. Anh lớn lên ở Wisconsin và hoàn thành chương trình tiến sĩ tại Đại Học Wisconsin-Madison, với luận án về văn chương và sự hòa giải sau Chiến Tranh Việt Nam. Thơ của anh đã được đăng trên nhiều tạp chí như The New Yorker, New England Review, và Poetry. Reenactments (Những Tái Hiện, Sarabande xuất bản năm 2019) là tập thơ đầu của anh, gồm các bài do chính anh viết và một số bản dịch từ tiếng Việt của các tác giả Chế Lan Viên, Trụ Vũ, Nguyễn Quốc Chánh, và Phan Nhiên Hạo. Hai-Dang Phan hiện là phó giáo sư tại Grinnell College. Anh cũng là dịch giả cho tập thơ gần đây nhất của Phan Nhiên Hạo, Paper Bells (The Song Cave, 2020). Bảy bài thơ sau đây được dịch từ nguyên bản tiếng Anh trong Reenactments. Tiếp tục đọc

Phan Nhiên Hạo | Năm tháng qua đi

Khi cha tôi chết
ngọn đèn cầy không kịp đến khóc thương,
những giọt nước mắt nóng bỏng.

Trong giấc ngủ tuổi thơ
tôi thấy bóng tối di chuyển
vào máu một người đang thở hơi cuối cùng,
những ý nghĩ bị viên đạn gạt ngã
như xóa một bàn cờ mệt mỏi của chiến tranh. Tiếp tục đọc

Lê Vĩnh Tài | Bài trường ca của một người đã chết, nhưng vẫn còn sống trong sự thật

Nguyễn Thị Phương Trâm dịch sang tiếng Anh

1.
khi các ông vua ra đi
để lại cho mọi người
những di tích nhiều khi đáng quên

bạn không để lại vương miện
chỉ những mảnh xương
tan thành bụi…

và bạn phát sáng không cần ngai vàng
máu không thể chảy
khi người ta đã chết
sự thật muôn đời không thể quên Tiếp tục đọc

Nguyễn Man Nhiên | Giữa trùng vây

họ cấm tàng trữ thơ
vì thơ là một tôn giáo
tôi cất thơ
như loài nấm hương mọc sâu dưới lòng đất
như bộ lạc giữ bí mật các phép thuật
bạn đọc tôi, như tôi đọc cho bạn
số phận của chúng ta Tiếp tục đọc

ICiệt | Lời giới thiệu tập thơ Của Căn Cước Ẩn Dụ | Nguyễn Quốc Chánh | Những mối quan hệ

Tập thơ Của Căn Cước Ẩn Dụ của nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh vừa được nhà xuất bản Vô Danh in tại Sài Gòn, tháng 4, 2020. Tập thơ này được in lần đầu bởi tác giả năm 2001, với chỉ vài chục bản photocopy. Vô Danh là một cơ sở xuất bản cá nhân, hoàn toàn độc lập, không thông qua kiểm duyệt. Dưới đây là bài giới thiệu tập thơ của ICiệt, và bài thơ “Những Mối Quan Hệ” của Nguyễn Quốc Chánh, trích từ Của Căn Cước Ẩn Dụ.  

ICiệt| Lời giới thiệu tập thơ Của Căn Cước Ẩn Dụ của Nguyễn Quốc Chánh Tiếp tục đọc

Sarah Timmer Harvey | Những bí mật công khai: phỏng vấn Phan Nhiên Hạo

Trong bài thơ tựa đề “Hãy Rửa Tay,” Phan Nhiên Hạo viết “Thưa các ngài đây không phải chuyện lắt nhắt/ không phải chuyện vị nghệ thuật, nhân sinh/ đây là chuyện vết cắt mấy mươi năm.” Bài thơ, viết năm 2009, qua thời gian, vẫn có nhiều ý nghĩa đối với cái hiện tại khủng hoảng của chúng ta, cũng như đối với cái quá khứ phức tạp của Phan Nhiên Hạo. Phần lớn cuốn sách mới nhất của Phan Nhiên Hạo, Paper Bells, khẳng định ý kiến của Diana Khoi Nguyen rằng anh là nhà thơ “có khả năng hiện diện trong những bề mặt đa chiều của cuộc tồn tại.” Tiếp tục đọc

Trịnh Cung | Buổi mai, mặc kệ

Hắn không ra đứng ở ngã tư đường Brookhurst – Bolsa
Như mọi ngày
Sáng nay
Hắn đã ngủ một giấc dài
Trong chiếc chăn màu lông chuột
Hay màu khói
Khói xe
Khói cần sa
Hay khói từ cống bốc lên ngày băng giá
Mặc kệ Tiếp tục đọc

T. S. Eliot | Đất hoang

Nguyễn Huy Hoàng dịch từ nguyên bản tiếng Anh, The Waste Land, by T.S. Eliot

T. S. Eliot sinh năm 1888 ở St. Louis, Missouri và nhập tịch Anh năm 1927. Là một nhà thơ, nhà soạn kịch, và nhà phê bình văn học, ông được trao giải Nobel văn chương năm 1948 “cho những đóng góp nổi bật, tiên phong của ông cho thơ ngày nay.” Ông qua đời ở London năm 1965.

Với “Đất Hoang,” Eliot đã đóng đinh mình vào vị trí trung tâm của chủ nghĩa Hiện Đại. Khởi thảo từ nhiều năm trước, khi đến với một hình thức gần như hoàn chỉnh và qua những góp ý chắc tay của Ezra Pound, người mà bài thơ này đề tặng. Tiếp tục đọc

Hai-Dang Phan | Phan Nhiên Hạo, viết và sống một đời sống lưu vong không hối tiếc

Hải Ngọc dịch

(Lời nói đầu cho tuyển tập thơ Paper Bells của Phan Nhiên Hạo. Hai-Dang Phan dịch ra tiếng Anh. Nhà xuất bản The Song Cave, New York, 2020)

Paper Bells, Phan Nhiên Hạo. Translated by Hai-Dang Phan.

Phan Nhiên Hạo sinh năm 1967 tại Kon Tum, thuộc cao nguyên trung bộ Việt Nam, một vùng núi giáp ranh với Lào và Cambodia. Cha anh là một sĩ quan trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa và mẹ là nội trợ, gia đình anh có lúc sống trong tiền đồn, có lúc lại sống trong thị xã. Văn chương là một phần của văn hóa gia đình: nhà của anh đầy sách và các tạp chí văn chương, cha anh làm thơ dù chưa từng xuất bản, và anh còn nhớ từ hồi rất nhỏ mình đã là một cậu bé yêu đọc sách. Anh bắt đầu học tiểu học ở một trường công giáo trong hai năm, rồi học tại trường công lập. Nhà gần với hai rạp chiếu bóng ở Kon Tum nên anh cũng có cơ hội xem nhiều phim từ bé.

Tiếp tục đọc

Nguyễn Lãm Thắng | Quãng xám. Sáng ở Cù nghe chim khóc ai oán

Quãng xám

giọt cà phê rỗng sót trên chiếc mặt nạ của đêm
âm sắc thời gian cứa cánh hồng ứa máu
tiếng ve như đại dịch loang thấm không gian
góc phố thủng màng nhĩ lạnh ngắt

Tiếp tục đọc

Rainer Maria Rilke | Bi ca Duino: Khúc bi ca thứ nhất

Nguyễn Huy Hoàng, Đỗ Nguyễn Tú Anh dịch

Ai, khi tôi khóc, sẽ nghe tôi giữa các đẳng
thiên thần? và cứ cho là một thiên thần bỗng
ép tôi vào tim mình: tôi sẽ chết vì tồn tại
mạnh hơn của người. Bởi cái đẹp chẳng là gì
ngoài khởi đầu của kinh hãi, mà chúng ta vừa đủ sức chịu,
và chúng ta chiêm ngưỡng nó, bởi vì nó bình thản khinh miệt
để hủy diệt chúng ta. Mọi thiên thần đều khủng khiếp.
          Và vì thế tôi dằn mình và nuốt lấy tiếng gọi
của những nức nở tối.Ôi, ai có thể viện đến
khi chúng ta cần? Thiên thần không, người không,
và những con thú tinh ranh đã thấy
rằng chúng ta không thực sự thoải mái
trong thế giới diễn giải. Có lẽ vẫn còn cho chúng ta
một cái cây nào trên một sườn dốc, mà chúng ta nhìn
lại nó mỗi ngày; vẫn còn con phố của ngày hôm qua
và lòng trung thành biến dạng của một thói quen
mến chúng ta, và ở lại và không đi. Tiếp tục đọc

Nguyễn Thái Bình | Hoa Xuyến Chi. Nhà hát của những giấc mơ

Hoa Xuyến Chi

Đôi khi
Tôi thấy gương mặt ông
Bên trong
Thịt da hình hài gương mặt tôi.

Cái góc vườn
Chổ hàng ngày ông hay ngồi
Hút thuốc và ho khằng khặc
Bây giờ tôi cũng hay ngồi
Trong những đêm buồn dài dằng dặc

Tiếp tục đọc