Rainer Maria Rilke | Bi ca Duino: Khúc bi ca thứ nhất

Nguyễn Huy Hoàng, Đỗ Nguyễn Tú Anh dịch

Ai, khi tôi khóc, sẽ nghe tôi giữa các đẳng
thiên thần? và cứ cho là một thiên thần bỗng
ép tôi vào tim mình: tôi sẽ chết vì tồn tại
mạnh hơn của người. Bởi cái đẹp chẳng là gì
ngoài khởi đầu của kinh hãi, mà chúng ta vừa đủ sức chịu,
và chúng ta chiêm ngưỡng nó, bởi vì nó bình thản khinh miệt
để hủy diệt chúng ta. Mọi thiên thần đều khủng khiếp.
          Và vì thế tôi dằn mình và nuốt lấy tiếng gọi
của những nức nở tối.Ôi, ai có thể viện đến
khi chúng ta cần? Thiên thần không, người không,
và những con thú tinh ranh đã thấy
rằng chúng ta không thực sự thoải mái
trong thế giới diễn giải. Có lẽ vẫn còn cho chúng ta
một cái cây nào trên một sườn dốc, mà chúng ta nhìn
lại nó mỗi ngày; vẫn còn con phố của ngày hôm qua
và lòng trung thành biến dạng của một thói quen
mến chúng ta, và ở lại và không đi. Tiếp tục đọc

Najwan Darwish – Thơ

Chân Phương dịch và giới thiệu

Sau khi dịch và giới thiệu trên litviet một số nhà thơ đương đại Palestine, trong đó có Najwan Darwish, tôi được thi sĩ gửi tặng thi tuyển Je me Lèverai un Jour [Một Ngày Kia Tôi Sẽ Đứng Lên] (do Antoine Jockey >>>

César Moro – André Breton

Thường Quán dịch
 

Như một chiếc dương cầm của một đuôi ngựa của một trời sao canh thức
Trên nền đêm bi thương
Trĩu nặng huyết khô
Những đám mây mống trời cuồng xoáy những đội hình và những hành tinh và vô vàn >>>

Robert Bly – 3 bài thơ

Chân Phương dịch

 
Hè, 1960, Minnesota

I.
Sau một ngày lêu lổng, ghé thăm cây cầu gần Louisberg,
Với dòng nước bùn nóng trôi ngang
Bên dưới lũ én đầy hưng phấn,
Lúc này, giờ ngọ
Bọn tôi phóng qua các rẫy đậu oi bức, >>>

Thường Quán – Elegy

tưởng niệm nhà thơ Lê Đạt
 

Anh đếm những đầu bò, đóng lại một ngày
trải mùa đông trên những thửa đồi trọc cằn có nghĩa một cách ly, chừng đấy, và sự viết
cực khó khăn, không ngừng mọc tủa từ đầu anh
như cỏ sau mùa lửa rẩy >>>

Jerry Rubin – Một đứa con của nước Mĩ

Nguyễn Đăng Thường dịch

Tui là một thằng con Mĩ.
Nếu một ngày nào đó chúng nó đem tui ra xử bắn vì “tội” làm kách mệnh thì tui muốn được ăn một cái hăm-buốc-gưa với khoai chiên, và uống một chai Coca, trước khi ra đi. >>>

Thơ Rade Drainac

Chân  Phương dịch và giới thiệu

Rade  Drainac  (1899-1943) là một thi sĩ giang hồ gốc Serbia, một gương mặt quen thuộc của các quán rượu Belgrade với cây vĩ cầm và những bài thơ mang ảnh hưởng Apollinaire, Cendrars, và Essenin. Ông  đã đi lính trong Thế Chiến Một, và hoàn thành tập thơ đầu tay Tiếng Cười Màu Tím năm 1920. >>>

Szabó Lőrinc – Thức tỉnh

Nguyễn Hồng Nhung dịch
 
Óng ánh phong phanh mong manh áo vàng tươi xuyên suốt
bình minh hè rạng rỡ khắp nơi:
nữ thần mặt trời ngỡ tôi vẫn ngủ ngon, bởi
ngó vào nhà, nàng mỉm cười êm dịu, >>>

Charles Simic – Xưởng thợ

Nguyễn Đăng Thường dịch

Máy móc đã bỏ đi, và cùng đi với chúng là những người thợ
điều khiển
Chỉ còn một cái ghế lưng cao cố vươn lên như một chiếc ngai vàng
Trong khoảng không gian vắng vẻ đó. >>>

Charles Simic – Thánh Thomas Aquinas

Nguyễn Đăng Thường dịch
 
 
Tôi đã để lại khắp nơi những mảnh vụn của tôi
Như những kẻ đãng trí thường hay bỏ quên
Những găng tay và những cây dù
Đượm màu buồn thảm của bất hạnh. >>>

Robert Bly – Thơ

Chân Phương dịch và giới thiệu

Khi Tomas Transtromer lấy giải Nobel Văn Chương 2011, dư luận trong giới văn nghệ Âu-Mỹ đã nhắc nhiều đến Robert Bly, dịch giả đầu tiên giới thiệu nhà thơ Thụy Điển này với độc giả Anh- Mỹ, và có thể nói rộng ra, cho cả thế giới. Bản thân Robert Bly (sinh năm 1926) là một tên tuổi lớn của thơ ca Hoa Kỳ. >>>

Gyukics Gábor – Chùm thơ Valentines

Tác giả Gyukics Gábor và dịch giả Nguyễn Hồng Nhung gặp nhau khi cùng làm việc trong Nhà Dịch Thuật Hungary (Balatonfüred) tháng 2.2012. Chùm thơ dịch nối thân tình văn chương này, từ nguyên bản tiếng Hungary, xin gửi tặng bạn đọc Việt Nam nhân Lễ Hội Tình Yêu Valentines. >>>

Nguyễn Quốc Chánh – Thơ Paul Klee, dịch & cảm nhận

Lúc coi tranh Paul Klee (1879 – 1940) đã nghĩ đến thơ nhưng chưa biết Paul Klee làm thơ. Khi đọc thơ mới biết tại sao Paul Klee vẽ như vậy. Vẽ trong sự tiết giản nhưng không có cảm giác khắc kỷ mà rất hài nhi. Những ký hiệu nguệch ngoạc vừa rắn rỏi vừa run rẩy vừa triết vừa ngây. Nó là thơ. Một thể cứng nhưng dễ vỡ. >>>