Âu Thị Phục An | Hai mươi mét vuông

mọc lên từ tâm tưởng tôi là tháng ngày dụ hoặc
trôi theo dòng sông ẻo lả ong bướm dưới trời mưa
chàng là nỗi buồn mọc cánh từ khi bỏ đi
chàng đã làm tôi ngất ngư trong bàn tay khát Tiếp tục đọc

Âu Thị Phục An | Ngã xuống

Minh họa, Trịnh Cung

Sao tiềm thức cứ cợt đùa ta
Nhắm mắt lại biển như đổ về ngàn con sóng

Biển một thời hoang mang như giấc xưa hang động
Người lom khom che khố dấu hoang sơ

Xây vụng về lần đó những ước mơ
Mà hờn dỗi cách nhau nghìn nghìn hải lý Tiếp tục đọc

Âu Thị Phục An – Chuyến xe bus đi về miền cuối

giá bốn ngàn đồng cho cái vé màu xanh
tôi nằm im dưới những dây nhợ thở oxy
trái tim thoi thóp đập
chuyến xe bus cuối cùng đi về miền cuối cùng
trăng thật nhạt nhòa
gió thật lạnh >>>

Âu Thị Phục An – Hai truyện rất ngắn

                                                     (Viết cho hai người đã mất)

Em lên ngày mai

Trưa Trảng Bàng.

Nắng như thiêu đốt con đường nhựa.

Thư ngồi đối diện với Phước trong căn hầm ngột ngạt. >>>

Âu Thị Phục An – Gió

Dạo nầy tôi thấy mình hơi lạ, vô tâm và chểnh mảng với mọi thứ quanh mình, ngủ tới 10 giờ sáng như một cô công chúa nhỏ được cưng chìu. Tôi ghét tiếng tích tắc của đồng hồ và tôi đã tháo pin ra. Tôi uống sữa trong tủ lạnh hoặc là một thứ nước giải khát >>>