Trần Đức Tiến – Khối u

Hình như hắn có một cái khối u ở trong bụng. Chính xác là ở bên trong sườn trái. Một lần nằm trên ghế bố đọc báo, hắn trở mình và bỗng thấy chỗ ấy hơi nhói lên. Rồi ngâm ngẩm đau. Bụng đầy đầy, chương chướng. Hắn bỏ tờ báo xuống, lấy mấy ngón tay nắn nắn nhẹ. Không có gì lạ. >>>

Trần Vũ – Bên trong pháo đài

Bìa "Ngôi Nhà Sau Lưng Văn Miếu"
Bìa "Ngôi Nhà Sau Lưng Văn Miếu"

 In bởi nhà xuất bản Thời Văn năm 1989, tập truyện ngắn “Ngôi Nhà Sau Lưng Văn Miếu” của Trần Vũ được giới cầm bút hải ngoại đón nhận với rất nhiều thiện cảm. Nguyễn Hưng Quốc, Nguyễn Mạnh Trinh, Thụy Khuê, Bùi Bảo Trúc, Hoàng Khởi Phong…lần lượt ngợi khen tác phẩm; những nhà văn gạo cội thế hệ trước như Mai Thảo và Nghiêm Xuân Hồng cũng bày tỏ vui mừng trước sự xuất hiện của một tài năng trẻ. Niềm vui của những người này có thể hiểu được: thời điểm đó, Trần Vũ là tác giả nổi bật của thế hệ nhà văn mới ở hải ngoại, tiếp nối những người viết của văn chương Sài Gòn trước 1975.

>>>

Nguyễn Viện – Tái sinh

 Bí mật của N.

Có một nốt ruồi rất to ở giữa hậu môn và cửa mình. N chỉ biết mình có nốt ruồi này qua V. V bảo dường như cả phần dưới của em tỏa sáng. Đó là lần đầu tiên V tụt quần N. Đôi khi, N cũng nằm dạng chân soi gương để nhìn ngắm và tìm lời giải đáp cho điềm báo của nốt ruồi kín ấy. Các thày bói đều bảo đó là con mắt nhìn vào bên trong và dấu chỉ của nó là sự sáng suốt. >>>

Trần Đức Tiến – Mù tăm

Tặng Ch., để biết chặng đường từ T đến S.

 Ông Cầm xếp xong bộ quần áo cuối cùng vào túi xách thì gã xuất hiện:

– Đi thật à?

Gã hỏi, nửa ngần ngại nửa chia sẻ.

Ông Cầm cúi xuống, kéo xoẹt cái fermeture rồi nhanh chóng khoác túi lên vai. Ông biết phút ấy ông không lờ gã đi là ông thua, là không bao giờ có thể bước chân ra khỏi cửa. >>>

Đinh Linh – Boo Hoo Hoo

[Phan Nhiên Hạo dịch từ nguyên bản tiếng Anh “Boo Hoo Hoo”]

Mặc dù đánh mất kính sát tròng tối qua ở New Haven, Paradox không để lộ chuyện đó với ai trong ban nhạc. Hắn là ông bầu lưu diễn và chủ chiếc xe van, một cục sắt phế thải dùng kiếm cơm – Công Ty Nâng Cấp Nhà Cửa Paradox. Mỗi lần đổi lane đường, hắn cắt ngay đầu xe thiên hạ. Lần sau cùng, một chiếc Honda Civic nhấn kèn kinh hoảng, và Frank, ngồi cạnh, thò cánh tay thịt ra làm dấu tục tỉu trước mặt người lái xe, một bà già da đen. >>>

Đinh Linh – Thị trấn cỗ quan tài bí ẩn

[Phan Nhiên Hạo dịch từ nguyên bản tiếng Anh “The Town of the Hidden Coffin”]

Châu thổ sông Hồng là một trong những khu vực có mật độ dân số cao nhất thế giới: suốt hàng trăm dặm vuông làng mạc san sát, thị trấn nối tiếp nhau, mỗi mẫu đất hiện hữu (và không hiện hữu) đều được cấy cầy. Lý do đó càng khiến Nội Yên là một chốn kỳ lạ. Nằm ngay trung tâm châu thổ sông Hồng, cách Hà Nội đúng 50 dặm, phố huyện này gần như hoàn toàn bị bỏ hoang. Tôi đi qua Nội Yên một lần, vào tháng Chín hay tháng Mười năm 1998, và không bao giờ còn muốn trở lại. >>>

Đinh Linh – Những kẻ không còn ở với chúng ta

[Phan Nhiên Hạo dịch từ nguyên bản tiếng Anh “Those Who Are No Longer with Us”]

Phòng khách sạn giống quán rượu phi trường: sự thiếu vắng lịch sử cá nhân, không khí thân mật giả tạo, và hứa hẹn mù mờ. Đêm đầu tiên trong khách sạn luôn hào hứng vì vừa thoát khỏi nhà. Đêm sau cùng cũng hào hứng (tương đương) vì sắp trở về nhà. Bên cạnh những tiện nghi căn bản, giường êm, cầu dội nước, người ta cũng chọn khách sạn căn cứ vào vẻ choáng ngợp hoặc kỳ quặc của phòng tiền sảnh, khung cảnh mê hồn từ cửa sổ phòng ngủ, một nhà hàng với thực đơn không hẳn quốc tế cũng không hẳn địa phương nhưng thật sự siêu việt. >>>

Đinh Linh – Hai nhà vua

[Phan Nhiên Hạo dịch từ nguyên bản tiếng Anh “Two Kings”]

Ðó là năm 1923, năm đầu tiên của tôi ở Paris, một lần trên xe điện ngầm từ Porte Maillot đến Epinet tôi thấy một người Việt Nam mà tôi nhận ra ngay là vua Khải Ðịnh. Ngày nay ông chỉ còn được nhớ đến nhờ cái lăng bê-tông kém thẩm mỹ ông xây cho chính mình. Khi tôi gặp ông, nhà vua rất gầy, tuy vậy trông vẫn bèo nhèo với những bắp thịt chảy xệ. Khuôn mặt ông giữa màu vàng và xám, như quả chanh bủng. >>>

Đinh Linh – Một chuyến bay

[Phan Nhiên Hạo dịch từ nguyên bản tiếng Anh “A Plane Ride”]

Vợ tôi sụt sịt, “Làm sao mình biết máy bay nào mà lên”? Nàng trông già xụ khi lo lắng. “Ra phi trường người ta sẽ chỉ mình, em à”. Chính tôi cũng không chắc. Chúng tôi từng đi ghe, rất nhiều ghe, nhưng chưa từng đi máy bay. Chúng tôi cũng từng đi xe đò xuyên Việt. >>>