Trần Phương Kỳ – Trăng rìa vực. Của một bình minh khác. Vô danh

Trăng rìa vực (Poems to the moon*)

(tặng Nguyễn Lương Vỵ)
 
Chỉ là cái bóng trên đất đỏ này dưới vầng trăng nghẹt thở
Tay vói rừng đêm mắt trống
Một ngày đôi khi cũng dài
Trong cầu vồng trí tưởng mặt đất là thực/ảo? >>>

Trần Phương Kỳ – Buông neo

[for HDP]

Người duy nhất có thể thả neo vào giòng sâu chảy xiết chính là em
Con tàu dẫu có chòng chềnh rồi cũng nằm im mà thở
Người duy nhất đến từ vực sâu tâm thức
Giữa giòng chảy xiết này ai có thể buông neo? >>>