Chân Phương dịch
Zakaria Mohammed – Cây
Trên vùng đất gập ghềnh
Một thân cây nghĩ về mưa
Giống nó, một ngày kia tôi cũng dừng chân trên vùng đất gập ghềnh
Và nghĩ ngợi về các ánh chớp tháng mười một cùng tiếng sấm >>>
Chân Phương dịch
Zakaria Mohammed – Cây
Trên vùng đất gập ghềnh
Một thân cây nghĩ về mưa
Giống nó, một ngày kia tôi cũng dừng chân trên vùng đất gập ghềnh
Và nghĩ ngợi về các ánh chớp tháng mười một cùng tiếng sấm >>>
một mình trong thế giới này quá nhỏ
trong mê cung của sự rắc rối, tôi đi thơ thẩn
trí tưởng tượng của nhà thơ ăn theo khoảng cách
các nếp nhăn sâu vào mặt >>>
tặng Tô Thùy Yên
Ban ngày tôi vẫn rọi đèn khắp ngóc ngách nhà mình
Tìm kiếm những bỏ quên
Và hằng đêm vẫn lục lạo quá khứ bằng hai mắt trao tráo của loài cú
Như người nhặt vỏ chai nhựa trong thùng rác
Tôi soi xét bất cứ ai
Bất cứ gì
Bất cứ đâu >>>
những dải núi phá vỡ trong một vệt màu xanh
bóng của dây leo trên các bức tường
bí mật được che giấu dưới bụi cây quả mọng
tôi đã ở đây, qua đêm với tường cáu bẩn
những cuốn phim ba xu nát nhàu như tấm trải giường >>>
tặng ttth.
như muối tinh lọc
vệt trắng vũng xám xuống mưa khát
người là màn gương tro than
ta đi quanh thế giới không bóng hình
tiếng nói như vết xước
thắt lại trên bờ vai em
run rẩy chẻ đôi nghi lễ màu lưu lạc >>>
Nguyễn Hồng Nhung dịch
Bóng ma
Ôi giá mà khoảng mười lăm-hai mươi năm
trẻ lại… nhìn cuộc đời như thế
qua những khung cửa sổ, về phía trước, từ xa,
như khi đó tương lai ta ngước,
khi đó – cứ cho là: ta mới tuổi hai mươi –
lúc: ta chỉ là thằng đầy tớ số phận ta. >>>
Chân Phương dịch
Thử hình dung một vùng đất bị chiếm đóng, bị cô lập với thế giới bên ngoài bằng một chính sách phong toả quân sự thường trực, trong đó thường dân là một đám người bị quản chế và bị tước đoạt cuộc sống bình thường. Những bài thơ cất lên từ vùng đất ấy >>>
Ngày khô
Không đủ thời gian để tìm
trước khi tự mình thất lạc
giữa những chữ cái đã nhoè
trên giấy than khô
kẹt trong chiếc máy đánh chữ lỗi thời. >>>
tôi nhìn thấy cô che miệng ngáp, trong câu chuyện ngắn ngủi
chỉ để biện minh cho trận mưa lớn hôm qua
nơi các cửa chớp luôn đóng để giữ nhiệt và những con ruồi
chuyển động như mũi tên bay đêm bí mật >>>
thúc giục chữ làm cái gì đó mà nó muốn
khoa trương nỗi buồn hay là cái gì đó nó muốn
khi linh hồn trôi trên tán cây mùa đông >>>
Chân Phương dịch
Đứng trên đồi tôi nhìn qua vịnh.
Trên diện tích mùa hè tàu thuyền ngơi nghỉ.
“Chúng ta là bọn mộng du. Đã nhiều mùa trăng giạt trôi.”
Những cánh buồm trắng cất lời. >>>
Tôi còn bay bao lâu
trên phi cơ thấp khớp
nhìn xuống hàng người chờ
chia thịt trong sân Văn Miếu. >>>
Thôi đi cha nội. Thôi bỏ đi Tám. Không hiểu sao hai câu này vẫn lẽo đẽo theo tui hoài, dù tôi đã ra hải ngoại, và sống lẻ loi cô đơn chiếc bóng lạnh lùng đêm đêm bên bàn gõ chữ? Thêm một lẽ nữa, là khi còn ở quê nhà, tôi cũng chưa từng hành động sai quấy, hay ăn nói bậy bạ chốn đông người để được mời đi chỗ khác ngắm nhũ hoa >>>
giấc mơ mù nhấp nháy
tôi đã thử một hoàng hôn
sợi dây thừng quanh cổ
ngược phố tan tầm, phải đối mặt với gió
lãng du trượt khỏi những đường băng của không khí
ngã tư trong cuộc sống của bạn bắt đầu >>>
tiết mục thể hiện
dưới bóng bức tường
tôi bị xé rách
dọn sạch đám rêu qua vắng lặng
già đi như vực thẳm
ngáng chân tôi bước xuống >>>