những dải núi phá vỡ trong một vệt màu xanh
bóng của dây leo trên các bức tường
bí mật được che giấu dưới bụi cây quả mọng
tôi đã ở đây, qua đêm với tường cáu bẩn
những cuốn phim ba xu nát nhàu như tấm trải giường >>>
những dải núi phá vỡ trong một vệt màu xanh
bóng của dây leo trên các bức tường
bí mật được che giấu dưới bụi cây quả mọng
tôi đã ở đây, qua đêm với tường cáu bẩn
những cuốn phim ba xu nát nhàu như tấm trải giường >>>
tặng ttth.
như muối tinh lọc
vệt trắng vũng xám xuống mưa khát
người là màn gương tro than
ta đi quanh thế giới không bóng hình
tiếng nói như vết xước
thắt lại trên bờ vai em
run rẩy chẻ đôi nghi lễ màu lưu lạc >>>
Nguyễn Hồng Nhung dịch
Bóng ma
Ôi giá mà khoảng mười lăm-hai mươi năm
trẻ lại… nhìn cuộc đời như thế
qua những khung cửa sổ, về phía trước, từ xa,
như khi đó tương lai ta ngước,
khi đó – cứ cho là: ta mới tuổi hai mươi –
lúc: ta chỉ là thằng đầy tớ số phận ta. >>>
Ở dưới quê Lài một chục trứng có mười tám cái, trên thành phố này một chục chỉ còn có mười hai. Mấy con gà làm ổ trong xó bếp nhà Lài ngày nào cũng kêu đẻ, mặt đỏ phừng phừng, cục tác cục ta ỏm tỏi nhưng thiệt ra cái giống gà này bày đặt làm bộ cho lớn tiếng vậy thôi chứ đẻ xong rồi là te te bỏ đi, trứng còn đó hay bị chủ lấy mất >>>

Tôi lại thấy mình đứng bên hồ, cúi gập người trên thành cầu chăm chú nhìn xuống mặt nước trong veo, nơi có bốn con vịt trời đang ngủ trong bốn tư thế.
Từ bầu trời xanh dịu dàng đang từ từ trong vắt, >>>
Chân Phương dịch
Thử hình dung một vùng đất bị chiếm đóng, bị cô lập với thế giới bên ngoài bằng một chính sách phong toả quân sự thường trực, trong đó thường dân là một đám người bị quản chế và bị tước đoạt cuộc sống bình thường. Những bài thơ cất lên từ vùng đất ấy >>>
Ngày khô
Không đủ thời gian để tìm
trước khi tự mình thất lạc
giữa những chữ cái đã nhoè
trên giấy than khô
kẹt trong chiếc máy đánh chữ lỗi thời. >>>
Cách đây vài hôm, tôi rất ngạc nhiên khi nghe một người quen ở Việt Nam cho biết mới đọc bài viết “Nobel Thơ 2011, Nghĩ Về Thơ” của Phan Nhiên Hạo trên báo Văn Nghệ của Hội Nhà Văn Việt Nam, số mới ra. Đây nguyên là bài viết “Nobel Thơ 2011, Nghĩ Về Thơ Việt” của tôi đã đăng trên trang mạng litviet ngày 8 tháng 10, 2011. >>>

“Khi tôi bắt đầu vẽ bức tranh, tôi không nghĩ là bức tranh sẽ mang tên này. Rồi trong khi vẽ, tôi cần nhìn các hình ảnh trên tạp chí hay trên internet để dựa vào đó mô tả cho khuôn mặt trong tranh của tôi, thì tôi càng để ý nhiều hơn đến các nét trong khuôn mặt người tây phương, >>>
Nguyễn Đăng Thường dịch
Bị giết chết:
và tôi không cần biết rõ
bởi tôi hay do nó mà chúng nó
đã bị giết chết.
(Maïakovski)
Câu thơ Maïakovski. Những hình ảnh của nhà thơ. Tác phẩm trữ tình của anh. Tôi đã từng nói đến từ thủa xa xưa. Tôi có cho xuất bản các phát thảo về chúng. Tôi luôn luôn trở lại với dự tính về một cuốn tiểu sử. Đề tài quyến rủ, chỉ tại vì ngôn từ của Maïakovski trên bình diện phẩm chất khác biệt với tất cả thơ ca của nước Nga trước anh, >>>

Bạn đừng kể cho ai nghe gì cả. Nếu bạn kể, bạn sẽ khởi sự nhớ tất cả mọi người (Holden Caulfield)
Trên đường
Lên xe đi New York với ba nàng con gái. Ối giời, các nàng nói như máy khâu, dadadadada suốt cả chặng đường trường. Mỗi lần gặp xe tải các nàng lại “hế lô xe tải”, mỗi lần qua cầu các nàng gào “wohooooo cầu cầu cầu”. Lúc xe chạy êm thì các nàng hăng hái liên thanh từ chuyện biểu tình, chính trị, tài chính cho đến chuyện bố mẹ con cái, chuyện nhà thờ, chuyện tâm sinh lý. >>>
tôi nhìn thấy cô che miệng ngáp, trong câu chuyện ngắn ngủi
chỉ để biện minh cho trận mưa lớn hôm qua
nơi các cửa chớp luôn đóng để giữ nhiệt và những con ruồi
chuyển động như mũi tên bay đêm bí mật >>>
thúc giục chữ làm cái gì đó mà nó muốn
khoa trương nỗi buồn hay là cái gì đó nó muốn
khi linh hồn trôi trên tán cây mùa đông >>>
Chân Phương dịch
Đứng trên đồi tôi nhìn qua vịnh.
Trên diện tích mùa hè tàu thuyền ngơi nghỉ.
“Chúng ta là bọn mộng du. Đã nhiều mùa trăng giạt trôi.”
Những cánh buồm trắng cất lời. >>>
Tôi còn bay bao lâu
trên phi cơ thấp khớp
nhìn xuống hàng người chờ
chia thịt trong sân Văn Miếu. >>>