Thận Nhiên – Con rùa bò ngang mặt đất (ch. 8 – 9)

(Tiếp theo chương 6 – 7)

“One night, I was so high that God needed to get on a chair to pull me down.” D.T

8.

Đêm ấy mưa, mưa lất phất. Đêm Giáng sinh. Kinh thành rực cháy.

Những cột lửa bùng lên sáng cả góc trời trong tiếng bom nổ. B52 gầm rú trên cao. >>>

Truyện Dân Gian Do Thái – Con ruồi và con nhện

Nguyễn Ước biên dịch

Truyện dân gian của các dân tộc nói chung là để tiêu khiển hoặc lấy tiêu khiển làm mục đích chính, còn việc cổ vũ cho luân lý đạo đức chỉ là phụ. Mỗi truyện có tự tính của nó, không liên quan tới bối cảnh lịch sử, nghi lễ phụng vụ hoặc giải thích thế giới. Nó hư cấu một cách đơn giản, phù hợp thị hiếu của giới bình dân. >>>

Thận Nhiên – Con rùa bò ngang mặt đất (ch. 6 – 7)

(Tiếp theo chương 3 – 5)

6.

Con người có khả năng sờ chạm vào những cơn ác mộng không? Có lẽ không.

Còn ta thì có. Khi ác mộng không chỉ xuất hiện trong giấc ngủ rồi mất đi khi thức giấc, mà trở thành một thực tại đơn điệu, kéo dài lùng nhùng, dai dẳng, thì mi sẽ không những có thể sờ chạm vào nó thôi, mà còn sống trong nó, sống với nó một cách vô vọng. >>>

Âu Thị Phục An – Tiếng biển gọi

Tôi tưởng là tôi đã quên anh sau hơn bảy tháng anh nhắn cái tin “Anh lạy em, tha cho anh đi, chuyện mình rồi cũng chẳng tới đâu.”

Tôi đau và tự ái im lặng, chấp nhận bỏ cuộc, dù thật sự tôi biết mình khó mà quên. >>>

Trầm Hương – Những cánh nhện đỏ ở Iwo Jima

Truyện ngắn “Những Cánh Nhện Đỏ Ở Iwo Jima” của Trầm Hương và truyện ngắn “Shuhun! Tên Em Là Một Trận Cuồng ” của Trần Vũ được sáng tác theo một cung cách đặt biệt. Hai nhà văn, mỗi người viết một truyện ngắn riêng, nhưng dùng chung bối cảnh, nhân vật, và bố cục truyện, tạo ra hai truyện ngắn với hai văn phong khác nhau có thể đứng độc lập, >>>

Trần Vũ – Shuhun! Tên em là một trận cuồng

Ngày 17 tháng 10-1944 phó đô đốc Takijirō Ōnishi đến Phi Luật Tân, chính thức thành lập các phi đoàn Thần phong. Nhật Bản rơi trầm vào cuộc chiến tuyệt vọng. Mc Arthur đã áp sát vịnh Leyte, Halsey phong tỏa hải đảo Iwo Jima, biển Nhật đã bị khống chế. Với binh sĩ Nhật không còn lối thoát nào khác ngoài lưỡi gươm danh dự Seppuku: Rạch bụng hay chết cùng kẻ thù. >>>

Ngô Phan Lưu – Những bà bạn

“Thỉnh thoảng, tôi lại nhớ các bà bạn. Các bà ấy cứ hiện về. Dĩ nhiên có thể chưa gặp. Nhớ thì phải làm cái gì đỡ nhớ. Thế nên, tôi hư cấu một truyện ngắn để tặng một bà đang trong tiến trình thành bạn. Bà này ở rất xa. Tuy vậy, mỗi bà bạn trong truyện ngắn này đều dư biết rằng mình thật, còn những bà kia chỉ là hư cấu. Vậy nên…” >>>

Trần Đức Tiến – Biệt thự, mèo, răng giả và những chuyện khác

Gốc cây trứng cá ngoài hè phố, tầm bốn giờ chiều.

Nắng chỉ còn vàng rực ở dãy phố bên kia. Dãy bên này đã chìm trong bóng rợp.

Đầu tiên là ả Thắm với hai tay hai chiếc ghế nhựa xách theo từ nhà. >>>

Mai Sơn – Trống rỗng

Phòng tôi ở thuê chung vách với phòng của một cặp vợ chồng trẻ. Người chồng rất kín tiếng, mặt mũi lầm lì, đi đứng khó khăn, nghe nói mình mẩy đầy thương tích, không rõ vì những trận đánh thời chiến tranh hay vì những trận đòn thù giang hồ thời hòa bình. >>>

Đinh Linh – Chúc mừng sinh nhật

Yêu Như Ghét [Love Like Hate] là tiểu thuyết đầu tay của Đinh Linh, một tác giả đã in nhiều tập thơ và truyện ngắn. Đinh Linh sang Mỹ năm 1975, lúc mười một tuổi, viết chủ yếu bằng tiếng Anh, hiện sống ở Philadelphia.

Xuất bản bởi Seven Stories Press (Hoa Kỳ) năm 2010, Yêu Như Ghét là câu chuyện của một gia đình ở Sài Gòn, trải dài từ trước 1975 đến nay. Tuy chỉ dày 238 trang, tác phẩm được chia làm 51 chương, mỗi chương với tựa đề riêng.Có một cốt truyện và những nhân vật đi xuyên qua tác phẩm, nhưng mỗi chương cũng có khả năng đứng riêng như một truyện ngắn thú vị: truyện một cô gái lấy Việt Kiều và vỡ mộng >>>

Hồ Đình Nghiêm – Niềm riêng

“Three may keep a secret, if two of them are dead”, Benjamin Franklin.

1.
Hội Cao niên mở cửa sáu trên bảy. Cách chợ ba trăm mét, xa chùa gần hai cây số và thân cận láng giềng với trung tâm thẩm mỹ hớt tóc nhuộm sấy- chuyên trị làm nail. Giống như tên gọi, căn phòng rộng mười mét vuông ấy chứa đựng những vật dụng già tuổi. Bàn ghế không đồng dạng. Cái gỗ cái nhựa, cái đen đúa cái màu mè. Có tủ đựng sách với hàng chữ lớn dán trên vách: “Coi tại chỗ, cấm mang đi”. >>>

Bruce Coville – Tôi, đến từ trái đất

Thận Nhiên dịch

Thật là không dễ sống chút nào khi bạn là kẻ duy nhất trong lớp học không có sáu cánh tay và thêm một con mắt nằm ngay giữa trán. Nhưng đó là tình cảnh của tôi kể từ khi cha tôi mang tôi đến xứ Kwarkis này. >>>