Salvatore Quasimodo – Và em mặc áo trắng. Tôi lại…

Chân Phương dịch
 
Nhà thơ nước Ý Salvatore Quasimodo (Nobel 1959) là một trong những tiếng thơ trữ tình hàng đầu thế giới trong thế kỷ 20. Ông từng là đầu đàn của thi phái Mật Ngôn (Hermetic) bắt nguồn từ thơ Tưọng Trưng Pháp, chủ trương tinh lọc ngôn ngữ (Mallarmé) và dùng hình tượng thể hiện thẳng cảm xúc tránh chữ nghĩa hoa hòe rườm rà. >>>

Nguyễn Tấn Cứ – Viết trong bệnh viện trung tâm Sài Gòn. Thế giới có rộng không

Viết trong bệnh viện trung tâm Sài Gòn
 
Hành lang bốc mùi xưa cũ
        Giường chiếu bốc mùi ly biệt
Những chiếc áo trắng xanh màu kí ức
        Những bóng ma trên tường
Những khuôn mặt formol >>>

Petri György – Nụ cười

Nguyễn Hồng Nhung dịch

 
Tôi sẽ chết. Chẳng bao lâu nữa.
và điều này như choáng váng mơ hồ
thuở thiếu niên-lần đầu tiên
lẻn ra ban công mỗi sáng-
nhả vụng vài hơi thuốc. Đã trôi qua,
tất nhiên, như mọi cái đều đã trôi qua. >>>

Trịnh Sơn – Có những cơn mưa không nhà

Viết khi đọc “Châu Thổ” của Nguyễn Quang Thiều

Chưa giọt nào màu xanh
Lá đã ngủ sau giờ tan ca giao phiên gió lại cho những ngã tư đèn đỏ
Tím mòng mọng đợt mồng tơi khóc nắng khét tóc cò con san sẻ mùa đông cùng bầy sẻ nâu nghèo nàn >>>

Phan Hải-Đăng. Brodsky trong Bar Saigon. Những thánh ca…

Phan Nhiên Hạo dịch

Phan Hải-Đăng sinh 1980, đến Mỹ khi mới hai tuổi, học tiến sĩ văn chương tại University of Wisconsin, Madison và cao học sáng tác tại University of Florida, Gainesville. Phan Hải-Đăng làm thơ, viết phê bình, dịch (từ tiếng Việt sang Anh). Lấy cảm hứng từ hiện thực hơn là những suy tư trừu tượng, thơ Phan Hải-Đăng cho thấy những tương quan chồng chéo giữa cá nhân và lịch sử, >>>

Trịnh Cung – Từ giấc mơ của H.

Email ngày 28.09.2011, H. gởi:  “Mới nằm mơ thấy anh và Lan rủ tới nhà ăn trên sân thượng, mà sân thượng lại là một tảng đá trên triền đồi.”

H. đêm qua nằm mơ
C&L mời đến nhà ăn cơm
Lần này trên sân thượng

Đến nơi chẳng thấy C&L đâu
Chỉ thấy một tảng đá trên triền đồi >>>