Nguyễn Hồng Nhung – Thơ Nhung tháng Chạp

1. Âm thầm

 

Tuyết đầu mùa bay lơ thơ… phơ phất…

trần trụi cỏ lạnh khoanh trắng những đốm tròn,

run rẩy xám cành cong vẽ khung trời nguyệch ngoạc

quạ đen lượn vòng rủ âm u những ngọn cây cao…

Cố hương nơi nao? >>>

Âu Thị Phục An – Chuyến xe bus đi về miền cuối

giá bốn ngàn đồng cho cái vé màu xanh
tôi nằm im dưới những dây nhợ thở oxy
trái tim thoi thóp đập
chuyến xe bus cuối cùng đi về miền cuối cùng
trăng thật nhạt nhòa
gió thật lạnh >>>

Nguyễn Tấn Cứ – Giáng sinh. Sẽ làm gì trong một ngày nắng đẹp

Giáng sinh
 
 
Đừng chạm môi vào những ngày u ám
Hãy uống cạn nỗi buồn
Nuốt vào trong lòng mùa đông buốt giá
Những cái chết chỉ là khởi đầu
Giáng sinh cũng chỉ là khởi đầu >>>

Tin văn nghệ

Viết trong bóng tối. Amen. thơ Lê Thánh Thư. Giấy Vụn xuất bản lần thứ nhứt tại Sài Gòn, photocopy, khổ 13 x 20.5cm. In xong và gởi tặng giang hồ quý 4, 2011. Chịu trách nhiệm xuất bản: Bùi Chát. Tranh bìa: Lê Thánh Thư. Ký họa chân dung: Đỗ Hoàng Tường. Trình bày: Yukio Ogushi. >>>

Nguyễn Quốc Chánh – Thơ Paul Klee, dịch & cảm nhận

Lúc coi tranh Paul Klee (1879 – 1940) đã nghĩ đến thơ nhưng chưa biết Paul Klee làm thơ. Khi đọc thơ mới biết tại sao Paul Klee vẽ như vậy. Vẽ trong sự tiết giản nhưng không có cảm giác khắc kỷ mà rất hài nhi. Những ký hiệu nguệch ngoạc vừa rắn rỏi vừa run rẩy vừa triết vừa ngây. Nó là thơ. Một thể cứng nhưng dễ vỡ. >>>

Nguyễn Hương – Walter Benjamin nhìn tranh Paul Klee

"Angelus Novus". Paul Klee. 1920

Walter Benjamin (1892-1940) xuất thân gia đình người Đức Do Thái, là nhà lý luận phê bình văn hóa trong trường phái Frankfurt.  Trên đường tị nạn Đức Quốc Xã năm 1940, ông vượt biên từ Pháp sang Tây Ban Nha để xuống Bồ Đào Nha đáp tàu đi Mỹ. Nhà nước Franco ra lệnh bỏ visa quá cảnh và trả về Pháp (lúc này đã bị Đức chiếm đóng) những người tị nạn như ông. Ông đã mướn phòng trọ, uống morphine tự sát vào ngày 25 tháng 9, 1940.  Cái chết của Benjamin được nhắc đến trong nhiều >>>

Nguyễn Thị Thanh Bình – Đừng nói với tôi tuyệt vọng

Đừng nói lý do
làm anh tuyệt vọng
tôi không buồn nghe… tôi chỉ muốn…
bẻ gãy chấn song
nơi tôi đang tập sống, trời xanh
chừng giấu mặt
chiếc nón định mệnh
tan vỡ cả cầu vồng >>>

Phan Hải-Đăng – Bruno ở khách sạn La Speranza

Phan Nhiên Hạo dịch
 
 
Boccaccio dang tay
Đón kẻ lữ hành.
Mưa chảy trên mặt tượng đá.

Những ngọn đồi xanh Certaldo Alto
Chờn vờn dưới một mặt trời Tuscan. >>>

nguyễn man nhiên – chân dung mùa đông. chợt ghi

chân dung mùa đông
 
 
tôi vẽ chân dung tôi
một cánh cửa khép hờ ngáp vặt
mái nhà của ngôi đền cũ
nơi cánh buồm giặt nghỉ ngơi
tiếp giáp với dòng sông, lau sậy và cỏ dại >>>

Ghada Chafi’I | Bashir Shalash | Yousouf Abou Loz – Thơ Palestine hôm nay (3)

Chân Phương dịch
 

Ghada Chafi’I – Đến với mi ngày đơn độc
 
 
Đơn độc,
Đến với mi ngày đơn độc
Qua cửa sổ
Mi chỉ mở cho nó thấy
Sự im lặng của tủ áo >>>

Nguyễn Quốc Chánh, Trần Tiến Dũng, eL., Phan Nhiên Hạo, Chân Phương, Thường Quán, Tô Thùy Yên – Về thơ Việt đương đại [hạn] (phần 2)

(Tiếp theo phần 1)

Phan Nhiên Hạo: Việc phân định rạch ròi giữa thơ chính trị và phi chính trị, dấn thân và không dấn thân, phản kháng và không phản kháng, là điều tế nhị. Ngay trong sáng tác của cùng một tác giả có thể vừa gồm những bài thơ có tính hiện thực xã hội và chính trị, vừa gồm những bài thơ thuần túy trữ tình. Thậm chí trong một bài thơ có khi đoạn đầu là phẫn nộ xã hội, đoạn sau là yếm thế cá nhân. Anh Tô Thùy Yên nói có vẻ như muốn giữ thơ trong thư phòng yên tĩnh, nhưng thơ anh cũng cho thấy cái bối cảnh lịch sử mà trong đó con người là nạn nhân. >>>

Walid Cheikh | Ayman Ghbariyeh | Zouheir Abou Chayeb – Thơ Palestine hôm nay (2)

Chân Phương dịch
 

Walid  Cheikh – Có lần tôi gặp em trên xe bus

 

Tôi nghiêm nghị lên xe bus, không mỉm cười với ai. Bất ngờ
em có thể bước lên .
Tôi phải sẵn sàng để thấy em ngay khoảnh khắc đầu tiên.
Biết đâu em sẽ đánh rơi xắc tay
lần này. >>>

Nguyễn Quốc Chánh, Trần Tiến Dũng, eL., Phan Nhiên Hạo, Chân Phương, Thường Quán, Tô Thùy Yên – Về thơ Việt đương đại [hạn] (phần 1)

Thảo luận bàn tròn (1, 2)

Phan Nhiên Hạo: Nhà thơ Mỹ nổi tiếng Charles Simic đã viết: “Thơ ca là một trẻ mồ côi của im lặng. Từ ngữ chẳng bao giờ bình đẳng được với những kinh nghiệm đằng sau chúng.” Đằng sau mỗi bài thơ là đời sống của người làm thơ, đằng sau mỗi câu chữ là lao tác nghệ thuật và quan niệm thi pháp. Nhà thơ là một kẻ lạ kỳ: vừa kiêu hãnh vừa cảm thấy vô tích sự, vừa làm một thứ nghệ thuật khó tính lại vừa mong thiên hạ hiểu mình, vừa muốn sống trọn vẹn cái đời sống riêng tư vừa mang vác thứ lương tri công dân tuy gầy gò nhưng khá khỏe mạnh. Nhà thơ Việt còn rắc rối hơn, y bị đặt trước nhiều vấn nạn >>>