Ngày mùa xuân nhưng xám
Gió lồng lộn chạy tìm
Một cái lỗ để chui vào, khoan thống
Tôi phải mài thứ công việc không cắt được khối sệt >>>
Thơ
Nguyễn Đăng Thường – Mụ phù thủy sẽ tới nhà
những đứa trẻ chân đất chơi đá lon
trong con hẻm ngoằn ngoèo
không có mi >>>
Phan Nhiên Hạo – Cảm nhận về tình trạng tinh thần, xã hội Việt Nam hiện nay (những quan sát thời sự nhưng có tính trừu tượng, mang tính khái quát cao, tiêu biểu cho tâm hồn sâu sắc, tinh tế, và can đảm của các nhà thơ)
Không còn khứu giác,
người ta loay hoay chế biến cái xác giòi
trong tủ lạnh hỏng. >>>
Charles Simic – Xưởng thợ
Nguyễn Đăng Thường dịch
Máy móc đã bỏ đi, và cùng đi với chúng là những người thợ
điều khiển
Chỉ còn một cái ghế lưng cao cố vươn lên như một chiếc ngai vàng
Trong khoảng không gian vắng vẻ đó. >>>
Lê Thánh Thư – Mọi ngày. Xứ sở
Mọi ngày 1. Mọi ngày như con thú bị nạn tôi tự liếm vết thương tâm hồn & thân xác tôi bị nhiễm độc mọi ngày có thể thơ mộng có thể tuyệt vọng >>>
Trần Thiên Thị – Trước ngày hạ nêu
chẳng có cơn bão nào ở phía sau sự lặng yên
chỉ có sự yên ắng của mặt hồ tù đọng
nơi mà không có con cá nào muốn tiếp tục ở lại nơi đây >>>
Hà Duy Phương – Lầm. Lặng
Lầm
Sầu lên đốt hạ
Hồn tôi nhức nhối
Mắt em màu trà
Dưới nắng đang sôi >>>
Szabó Lőrinc – Như bệnh dịch hay bạo chúa viếng thăm
Nguyễn Hồng Nhung dịch
Thật khủng khiếp, sự thờ ơ này,
và những tháng ngày bình thản,
lúc không hề nghĩ tới em,
chỉ tức giận, khi
tên em, hoặc tên chúng ta ở đâu đấy >>>
Chân Phương – Le grand jeu
(nhớ René Daumal) mỗi ngày tôi tiếp tục cắt dán tưởng tượng thành ngôn từ mượn cát sóng cỏ cây đá mây bày trò chơi ký hiệu >>>
Trần Phương Kỳ – Vì sao thân cận
rực sáng trên cao nguyên vì sao
hôm thân cận. bao đêm ngước nhìn
khi hồn rã trên lối về nẻo
cuối. trong lao xao lá bàng rơi >>>
Trần Thiên Thị – Và hơn thế nữa
em cần
hơn một lần hẹn hò
hơn một nụ hôn
“thời trang
và hơn thế nữa” >>>
Nguyễn Đăng Thường – Đọc
Cuốn sách đầu tiên anh đọc?
Vần quốc ngữ.
Tác phẩm vô danh anh muốn ca ngợi.
Bất cứ cuốn truyện nào “chưa nổi tiếng” hay “đã lừng danh” của cụ Hồ Biểu Chánh. >>>
nguyễn man nhiên – di sản
trở về nhà, cô thường ngủ vài tiếng rồi dậy cầu nguyện trước khi mặt trời mọc
nhưng cũng có đêm cô nằm trên giường và mong chờ những giấc mơ xuất hiện
đôi khi chỉ là những hình dáng méo mó phản chiếu như trong một quả cầu pha lê vỡ ra làm nhiều mảnh >>>
Charles Simic – Thánh Thomas Aquinas
Nguyễn Đăng Thường dịch
Tôi đã để lại khắp nơi những mảnh vụn của tôi
Như những kẻ đãng trí thường hay bỏ quên
Những găng tay và những cây dù
Đượm màu buồn thảm của bất hạnh. >>>
Lê Thánh Thư – Đời sống không còn lặng im tử đạo
Đời sống ở đây được gói trong những tờ giấy báo
chuyên nói về những cuộc giết người
về cô dâu trẻ làm lại cuộc đời
về cô gái bị hiếp dâm
về tiểu thư xin quá giang để cướp ban ngày >>>