Phan Nhiên Hạo – Ngày lẩn quẩn, âm mưu đi châu Á nữa nhưng chưa/không được, phải viết một bài nghiên cứu vớ vẩn về công việc thư viện mà mãi không thể bắt đầu

Ngày mùa xuân nhưng xám
Gió lồng lộn chạy tìm
Một cái lỗ để chui vào, khoan thống
Tôi phải mài thứ công việc không cắt được khối sệt >>>

Phan Nhiên Hạo – Cảm nhận về tình trạng tinh thần, xã hội Việt Nam hiện nay (những quan sát thời sự nhưng có tính trừu tượng, mang tính khái quát cao, tiêu biểu cho tâm hồn sâu sắc, tinh tế, và can đảm của các nhà thơ)

Không còn khứu giác,
người ta loay hoay chế biến cái xác giòi
trong tủ lạnh hỏng. >>>

Charles Simic – Xưởng thợ

Nguyễn Đăng Thường dịch

Máy móc đã bỏ đi, và cùng đi với chúng là những người thợ
điều khiển
Chỉ còn một cái ghế lưng cao cố vươn lên như một chiếc ngai vàng
Trong khoảng không gian vắng vẻ đó. >>>

nguyễn man nhiên – di sản

trở về nhà, cô thường ngủ vài tiếng rồi dậy cầu nguyện trước khi mặt trời mọc
nhưng cũng có đêm cô nằm trên giường và mong chờ những giấc mơ xuất hiện
đôi khi chỉ là những hình dáng méo mó phản chiếu như trong một quả cầu pha lê vỡ ra làm nhiều mảnh >>>

Charles Simic – Thánh Thomas Aquinas

Nguyễn Đăng Thường dịch
 
 
Tôi đã để lại khắp nơi những mảnh vụn của tôi
Như những kẻ đãng trí thường hay bỏ quên
Những găng tay và những cây dù
Đượm màu buồn thảm của bất hạnh. >>>

Lê Thánh Thư – Đời sống không còn lặng im tử đạo

Đời sống ở đây được gói trong những tờ giấy báo
chuyên nói về những cuộc giết người
về cô dâu trẻ làm lại cuộc đời
về cô gái bị hiếp dâm
về tiểu thư xin quá giang để cướp ban ngày >>>