Hiện nay, ngư dân Việt Nam đang bị tước đoạt quyền sống của mình một cách vô lý và thô bạo từ lệnh cấm đánh bắt cá của Trung Quốc ngay trên vùng biển của nước mình. Theo lệnh cấm này, từ ngày 16.5 đến ngày 1.8.2009, ngư dân Việt Nam không được bén mảng đến “vùng biển kéo dài từ 12 độ vĩ Bắc lên trên 20 độ vĩ Bắc, tức từ vùng biển Trường Sa, Hoàng Sa của Việt Nam đến đảo Hải Nam của Trung Quốc” (tin BBC). >>>
Trần Vũ – Bên trong pháo đài

In bởi nhà xuất bản Thời Văn năm 1989, tập truyện ngắn “Ngôi Nhà Sau Lưng Văn Miếu” của Trần Vũ được giới cầm bút hải ngoại đón nhận với rất nhiều thiện cảm. Nguyễn Hưng Quốc, Nguyễn Mạnh Trinh, Thụy Khuê, Bùi Bảo Trúc, Hoàng Khởi Phong…lần lượt ngợi khen tác phẩm; những nhà văn gạo cội thế hệ trước như Mai Thảo và Nghiêm Xuân Hồng cũng bày tỏ vui mừng trước sự xuất hiện của một tài năng trẻ. Niềm vui của những người này có thể hiểu được: thời điểm đó, Trần Vũ là tác giả nổi bật của thế hệ nhà văn mới ở hải ngoại, tiếp nối những người viết của văn chương Sài Gòn trước 1975.
Nguyễn Danh Bằng – Gió ngọ
Trong giấc ngủ giữa ngày tôi lẩn ra liều mạng
Nắng đổ thành khối, đặc quánh trên đô thị hổ phách.
Hè bóng chấn song len lỏi
Khi thoát khỏi con hẻm này tôi sẽ chết họ bảo. Đường lớn bốc cháy, trắng, tiêu hủy các biên giới. Có sự tổng hợp tất cả định lý, nơi giả tưởng đánh lừa bốc khói. >>>
Chân Phương – Chỉ nam cho bút mực. Trên sàn kịch nhỏ
1. Chỉ Nam Cho Bút Mực
mẩu truyện ngắn đày anh biệt xứ
một câu thơ đưa chị vào tù
mấy dòng nhật ký bất ngờ thành những chấn song
bài biên khảo biến làm đêm tra khảo
chỉ thị mật thay thế các phương pháp lý luận
lối vào trụ sở công an cắt ngang mọi trường phái phê bình >>>
Nguyễn Viện – Tái sinh
Bí mật của N.
Có một nốt ruồi rất to ở giữa hậu môn và cửa mình. N chỉ biết mình có nốt ruồi này qua V. V bảo dường như cả phần dưới của em tỏa sáng. Đó là lần đầu tiên V tụt quần N. Đôi khi, N cũng nằm dạng chân soi gương để nhìn ngắm và tìm lời giải đáp cho điềm báo của nốt ruồi kín ấy. Các thày bói đều bảo đó là con mắt nhìn vào bên trong và dấu chỉ của nó là sự sáng suốt. >>>
Trần Đức Tiến – Mù tăm
Tặng Ch., để biết chặng đường từ T đến S.
Ông Cầm xếp xong bộ quần áo cuối cùng vào túi xách thì gã xuất hiện:
– Đi thật à?
Gã hỏi, nửa ngần ngại nửa chia sẻ.
Ông Cầm cúi xuống, kéo xoẹt cái fermeture rồi nhanh chóng khoác túi lên vai. Ông biết phút ấy ông không lờ gã đi là ông thua, là không bao giờ có thể bước chân ra khỏi cửa. >>>
Nguyễn Quốc Chánh – “Đêm Mặt Trời Mọc”

Phan Nhiên Hạo – Võ Đình, người chưa gặp
Một lần tôi viết, có những nhà văn tuy chưa gặp nhưng đọc họ cảm thấy rất gần gũi, nghĩ về họ như những người bạn tài năng, tin cậy, hiểu biết. Ngược lại, có những kẻ chưa gặp nhưng đọc thứ văn chương uốn éo, khoe mẽ của họ chỉ cầu mong đừng bao giờ phải tình cờ đụng mặt, ăn nhậu sẽ mất vui. >>>
Phan Nhiên Hạo – Bài của Đinh Linh trên The New York Times Blog
Đinh Linh vừa có bài trên The New York Times Blog (31.5.2009). Bài viết tựa đề “Get Together, Slim Down” [Xích Lại Gần Nhau, Ốm Bớt] kêu gọi bà con, trong thời buổi kinh tế khó khăn, nên tìm cách gần gũi nhau hơn và nhất là tập sống đơn giản, ít phụ thuộc vào những thứ vật chất không cần thiết. >>>
Phan Nhiên Hạo – Nhà văn thế hệ sau chiến tranh và ông vua cởi truồng
Người ta đang đề cập đến một thế hệ văn nghệ trẻ, những người sinh ra hoặc trưởng thành sau 1975: kỳ vọng vào họ nhiều mà thất vọng cũng lắm, xoa đầu vỗ vai thường xuyên mà chê bai cũng không hiếm. Bản thân cái gọi là “nhà văn thế hệ sau chiến tranh” vì sao chưa làm nên chuyện, dĩ nhiên có nhiều nguyên nhân, nhưng theo tôi, lý do quan trọng nhất là vì phần lớn họ đang sáng tác với một quan điểm “phi chính trị” rất thỏa hiệp. Sự thỏa hiệp này triệt tiêu khả năng đẩy các thử nghiệm nghệ thuật đến cùng, và đặc biệt khiến việc lý giải các vấn đề xã hội trong văn chương thường rơi vào chỗ giả tạo. Bệnh mù màu chính trị trong văn chương hiện nay dường như ai cũng biết, nhưng không ai chịu phân tích và chỉ ra. >>>
Chiều văn nghệ của Hội Tác Giả Việt Nam Hải Ngoại
Hội Tác Giả Việt Nam Hải Ngoại
Society of Vietnamese Authors Abroad
Viên Linh, tổng thư ký
PO Box 670
Midway City, CA 92655
Tel. 714-657-7328; email: vienlinh@khoihanh.com
>>>
Phan Nhiên Hạo – Mùa hè, đọc Đinh Linh, Nguyễn Viện, và Nguyễn Danh Bằng
Mùa hè này, xin giới thiệu đến bạn đọc Việt Mercury hai nhà văn đang được chú ý hiện nay. Một người ở Mỹ: Đinh Linh; một người ở Việt Nam: Nguyễn Viện. Trong bài này, tôi cũng muốn giới thiệu một cây viết hải ngoại mới xuất hiện: Nguyễn Danh Bằng. >>>
Cung Trầm Tưởng – Ba bài thơ

- Một trang bản thảo của Cung Trầm Tưởng. photo by PNH, 11.2007
Phan Nhiên Hạo – Đông Dương đi 2007
Sapa
Rời khách sạn trong khu phố cổ Hà Nội lúc 8 giờ 45 tối. Xe công ty du lịch đậu ngoài Bờ Hồ, tay hướng dẫn trẻ tuổi đi bộ vào dẫn ra. Trên xe đầy khách Tây, tất cả đều đi thành cặp. Tay hướng dẫn liên tục nói đéo gì đó với tài xế, vẻ bức xúc, rồi quay xuống phát phiếu khách sạn cho khách. Đến ga đã sát giờ tàu chạy, lộn xộn, thiếu chỉ dẫn, nhưng rồi khách cũng tìm được tàu. Toàn dân du lịch giàu kinh nghiệm, tháo vát. >>>
Phan Nhiên Hạo – Bùi Giáng như tôi thấy
Vâng, tôi không quen biết Bùi Giáng. Tôi chỉ thấy ông, một cách khá thường xuyên, trong những năm học Ðại Học Sư Phạm ở Sài gòn. Trong bốn năm từ 1985 đến 1989, tôi sống ở ký túc xá Ðại Học Sư Phạm, tức trường Vạn Hạnh cũ. Nơi này vừa là chỗ ở vừa là chỗ học của sinh viên khoa Văn, bên cạnh các lớp học ở cơ sở chính trên đường An Dương Vương. Bùi Giáng hay lang thang trong sân trường Vạn Hạnh và khu vực quanh cầu, chợ Trương Minh Giảng. >>>