Ta là Kụ!
Ka u ku nặng kụ.
Kụ! >>>
Nắm tay nhau
Nhiều tờ lịch cùng ngày tháng hẹn rơi trong bão
em cơi áo chật mở ngày mới
vận mệnh nắm tay số mệnh xuống đường
hội văn nghệ văn gừng đội mũ bảo hiểm lên đường >>>
Gốc cây trứng cá ngoài hè phố, tầm bốn giờ chiều.
Nắng chỉ còn vàng rực ở dãy phố bên kia. Dãy bên này đã chìm trong bóng rợp.
Đầu tiên là ả Thắm với hai tay hai chiếc ghế nhựa xách theo từ nhà. >>>
Viết ngọt như đinh đóng guốc mộc.
Viết nhanh như gió qua ngôi làng dịch hạch.
Viết lặng như than đá cháy trong lòng đất.
Viết dữ như sư tử sắp tử thương. >>>
Mỗi khi đi trên đường dẫn về hướng nhà thờ Đức Bà, cái nhìn tôi đều được mở ra. Nếu đi bộ thì toàn cảnh không gian quảng trường Vương Cung Thánh Đường cho tôi cảm giác nơi này như một vịnh biển thoáng rộng. >>>
Tỏa từ đầu ngón chân những đứa trẻ không ngoan được sinh ra cho đường phố tối
Mùi của thứ nước cất kỵ sợ hãi
Thứ đã hoàn toàn bốc hơi biệt tích từ lúc ánh sáng chiếm đoạt được quyền năng >>>
Phòng tôi ở thuê chung vách với phòng của một cặp vợ chồng trẻ. Người chồng rất kín tiếng, mặt mũi lầm lì, đi đứng khó khăn, nghe nói mình mẩy đầy thương tích, không rõ vì những trận đánh thời chiến tranh hay vì những trận đòn thù giang hồ thời hòa bình. >>>
tuyết
Không phải là tuyết đã có mặt với mi từ một độ cao à, cú bay sập
kéo theo cả mái
một rủ cánh làm tối tăm
đó là trán
rồi trắng, lòa, thông manh, đó là
mắt >>>
Làm thế nào cho hết một buổi chiều
Mỗi buổi chiều là một cơn ốm nghén
Mỗi buổi chiều là một cơn điên
Mỗi buổi chiều là một cái chết buốt >>>
Thơ Phan Nhiên Hạo, dịch sang tiếng Anh bởi Phan Hải Đăng, vừa đăng trên The Brooklyn Rail số tháng Sáu, 2011, trong mục inTranslation. The Brooklyn Rail là nguyệt san chuyên về nghệ thuật, >>>
“Phạm Ngũ Lão như một vùng không biên giới giữa Sài Gòn,
nhảm nhảm, điên điên, hợp với tôi”
Buổi chiều chập choạng ngồi ở ngã tư Đỗ Quang Đẩu – Bùi Viện cũng là một thú vui không tệ. Trước mặt là chùm dây điện dù được bó lại vẫn giữ được vẻ lộn xộn bừa bộn không bao giờ xóa nổi. Cũng từ đó, tôi nhìn được tòa nhà “Le zizi de ville” sáng rực ánh đèn, khoe mẽ cái vẻ lộng lẫy của nó trước những nhớp nháp luộm thuộm của khu phố Tây. >>>
Yêu Như Ghét [Love Like Hate] là tiểu thuyết đầu tay của Đinh Linh, một tác giả đã in nhiều tập thơ và truyện ngắn. Đinh Linh sang Mỹ năm 1975, lúc mười một tuổi, viết chủ yếu bằng tiếng Anh, hiện sống ở Philadelphia.
Xuất bản bởi Seven Stories Press (Hoa Kỳ) năm 2010, Yêu Như Ghét là câu chuyện của một gia đình ở Sài Gòn, trải dài từ trước 1975 đến nay. Tuy chỉ dày 238 trang, tác phẩm được chia làm 51 chương, mỗi chương với tựa đề riêng.Có một cốt truyện và những nhân vật đi xuyên qua tác phẩm, nhưng mỗi chương cũng có khả năng đứng riêng như một truyện ngắn thú vị: truyện một cô gái lấy Việt Kiều và vỡ mộng >>>
Mùa xuân miền Trung Tây cuối cùng rồi cũng đến, dù muộn. Giữa tháng Năm, nơi khác đã hè, đây chỉ mới ấm vài hôm. Những câu hát kiểu “xuân xuân xuân, xuân đến rồi” nghe giả tạo ở một nơi quanh năm nắng rát như Sài Gòn, ở xứ này hoàn toàn hợp cảnh. Chỉ vài tuần trước nhiều cây còn trơ cành đen đủi sau mùa đông băng tuyết, >>>
1.
Ta là ai?
Ta là một con rùa bò ngang qua mặt đất.
Ta vừa là thần thánh vừa là một con rùa ghẻ đang sống những ngày cuối cùng trên cõi đời này.
Ta ăn xác chết. >>>