Mỗi khi đi trên đường dẫn về hướng nhà thờ Đức Bà, cái nhìn tôi đều được mở ra. Nếu đi bộ thì toàn cảnh không gian quảng trường Vương Cung Thánh Đường cho tôi cảm giác nơi này như một vịnh biển thoáng rộng. >>>
Tùy bút
Phan Nhiên Hạo – Đi trong bồn cá cảnh
Mùa xuân miền Trung Tây cuối cùng rồi cũng đến, dù muộn. Giữa tháng Năm, nơi khác đã hè, đây chỉ mới ấm vài hôm. Những câu hát kiểu “xuân xuân xuân, xuân đến rồi” nghe giả tạo ở một nơi quanh năm nắng rát như Sài Gòn, ở xứ này hoàn toàn hợp cảnh. Chỉ vài tuần trước nhiều cây còn trơ cành đen đủi sau mùa đông băng tuyết, >>>
Vũ Đình Kh. – Vĩnh biệt Phạm Chi Lan
Như thường lệ, mỗi buổi sáng vừa thức giấc, chưa rời giường, tôi mồi điếu thuốc lá đầu ngày và mở máy đọc email.
Cũng thế, sáng nay, thứ Ba 22 tháng 9, 2009; sau khi xem email, tôi lướt qua trang web của nhà văn Lê Thị Huệ, để xem những bài mới vào mỗi tối thứ Hai, (tối hôm ấy “báo” ra muộn), nên tôi chưa đọc. >>>
Phan Nhiên Hạo – Ba bức thư của một người không hạnh phúc
Thư Một. Jan. 23, 1998
Tôi viết cho bạn không phải để phá vỡ sự êm đềm của đời sống bạn, sự đều đặn mà có thể đôi khi bạn cũng thoáng cảm thấy tẻ nhạt nhưng không muốn đánh đổi cho một cái gì kích động hơn. Tôi viết cho bạn không phải để mong bạn chia xẻ gì với tôi. Vì đối với một kẻ cô đơn thì không ai chia xẻ gì được. Tôi viết cho bạn không phải >>>
Hoàng Mai Đạt – Giữa Hai Miền Mưa Nắng (5)
Những bức hình không chụp
Ngoài thuốc trị tiêu chảy, món quan trọng nhất trong hành lý của tôi chính là máy chụp hình. Tuy chưa đến tuổi phải chống gậy, tôi không còn tin tưởng ở trí nhớ đầy ắp, chật cứng như một chuyến xe đò về miền lục tỉnh. Ở Biên Hòa, mỗi khi bước ra ngoài đường tôi thường khoác cái máy Canon Rebel trên vai. Máy dễ sử dụng, nhờ đó tôi cũng bấm được mười bốn cuộn phim trong gần hai tuần lễ. Đó là trung bình một cuộn phim hai mươi bốn tấm cho mỗi ngày, tổng cộng ba trăm ba mươi sáu bức hình. Tuy từng dùng máy từ ngày mới đến Mỹ, tôi chưa bao giờ bấm phim nhiều lần như ở Việt Nam. >>>
Hoàng Mai Đạt – Giữa Hai Miền Mưa Nắng (4)
Lên xe về Biên Hòa
Chuyện lạ đầu tiên mà tôi chứng kiến là chiếc xe minivan có thể chứa hết mọi người và vùn vụt chạy về Biên Hòa một cách ngon lành. Vợ chồng anh Năm và hai đứa con ở lại Sài Gòn, trong khi tất cả những người khác đều dồn lên xe. Vợ chồng tôi và con Bé Cù được mọi người dành cho hàng ghế đầu đằng sau lưng tài xế. Những người khác chen nhau ở hai hàng ghế phía sau chúng tôi, trong khi anh Chín và anh Bảy ngồi phía trên với tài xế và Minh Hải ngồi bên cạnh tôi. >>>
Hoàng Mai Đạt – Giữa Hai Miền Mưa Nắng (3)
Những ngày về Biên Hòa
Như một cơn mưa nhẹ giữa mùa hè nắng cháy tại California, vợ chồng tôi bỗng quyết định về Việt Nam. Đúng hơn là về Biên Hòa, về sông Đồng Nai quê hương của vợ tôi. Hơn hai năm trước đây, chúng tôi cứ chần chừ, nửa muốn về, nửa muốn quên đi cho qua hết một mùa hè ngắn ngủi. Thế rồi vài tháng sau đó cha vợ tôi qua đời, khiến cho tôi rất ân hận kể từ đó cho đến nay. >>>
Hoàng Mai Đạt – Giữa Hai Miền Mưa Nắng (2)
Đêm pháo Stockton
Đây là một câu chuyện mà tôi không biết phải bắt đầu như thế nào. Bạn có thể tưởng tượng tôi đang kiếm sống bằng nghề viết tin, và người ta đang trả tiền để cho tôi có thể viết văn mỗi ngày. Viết xong thì có người đọc trên làn sóng phát thanh. Tôi viết nhiều hơn là tôi nói. (Điều này chắc chắn đúng. Ở sở làm, mỗi ngày tôi nói nhiều lắm là khoảng mười chữ “Ừ”, “À” và thỉnh thoảng “Ờ” lấy lệ. Tôi thường gật đầu, lắc đầu hoặc chỉ mỉm cười mà thôi). Vậy mà ngay lúc này tôi thật sự chưa biết phải bắt đầu viết câu chuyện sau đây như thế nào. Viết không được mà nói cũng không ra. >>>
Hoàng Mai Đạt – Giữa Hai Miền Mưa Nắng (1)

Hoàng Mai Đạt là tạng nhà văn có tài nhưng không múa may, viết hay nhưng không làm dáng. Hoàng Mai Đạt cũng là nhà văn tôi cảm thấy gần gũi ở hai khía cạnh: tuổi thơ tan vỡ vì chiến tranh, và những vấn nạn của người nhập cư giữa hai nền văn hoá. >>>
Nguyễn Hồng Nhung – Ghi chép về chợ

Cách đây năm năm, đúng trong những ngày tháng bảy này, tôi đã viết một bài báo. Lúc đó tôi là một trong những cây bút chính của một tờ báo tiếng Việt tại Hung. Bài báo của tôi, giống như một ánh chớp có kèm theo sấm rền, làm rung chuyển cái không gian của dân xa xứ vẫn được gọi tắt là cộng đồng Việt tại đây.
Tưởng niệm họa sĩ, nhà văn Võ Đình

Cách đây ba tuần, ngày 31 tháng 5, năm 2009, hoạ sĩ/nhà văn Võ Đình đã qua đời tại West Palm Beach, Florida, Hoa Kỳ, hưởng thọ 76 tuổi. Võ Đình là một tên tuổi lớn của văn nghệ hải ngoại, sự nghiệp hội họa và văn chương đạt nhiều thành tựu tốt đẹp. Ông cũng là người được yêu mến và kính trọng bởi nhiều nhà văn thuộc các thế hệ khác nhau. Nhân tuần tang thứ ba của Võ Đình, nhà văn Trần thị LaiHồng, vợ của họa sĩ/nhà văn Võ Đình, có nhã ý cho đăng một số bài viết của bà và những người bạn của Võ Đình trên litviet, như một cách cùng bạn đọc tưởng niệm Võ Đình. litviet cảm ơn nhà văn Trần thị LaiHồng và trân trọng giới thiệu những bài viết tưởng niệm hoạ sĩ/nhà văn Võ Đình sau đây:
- Niên biểu tiểu sử Võ Đình do Trần thị LaiHồng soạn ghi
- Bài “Tiếng Sóng” của nhà văn Trương Vũ
- Truyện “Chiếc Vòng” của Võ Đình
- Bài “Thầy Trò” của Trần thị LaiHồng
- Bài thơ “Có và Không” của Trần thị LaiHồng
- Hai bài thơ của Trụ Vũ và Trần Kiêm Hàm gởi Võ Đình