Người ta có thú vui ngắm gái, ngắm chim, ngắm hoa, buồn buồn thì ngồi vô tư lự ngắm xe đi qua đi lại. Tôi còn thú vui khác: ngắm rau. Chịu khó đi vào những khu dân cư trong Thảo Điền như Kim Sơn, Eden, >>>
Tùy bút
Khương Hà – Sài Gòn, Hà Nội

Gia đình tôi gốc Bắc, nhưng tôi sinh ra và lớn lên ở miền Đông Nam Bộ, sống ở Sài Gòn tới nay là sáu năm, giờ lại theo chồng về Hà Nội. >>>
Phan Nhiên Hạo – Thư Âu Châu
Các bạn thân
Tôi đang ở Âu Châu. Trong tâm trí nhiều người Việt, Âu Châu là mảnh đất quen thuộc. Cũng như các bạn, lúc còn ở Việt Nam tôi thường mơ mộng về Paris chứ không phải New York, và tuyệt đối không bao giờ mơ sang Campuchia, xuống Indonesia, hay lên Miến Điện. >>>
Phan Thị Lan Phương – Những giấc mơ của Phương (2)
Chiến tranh
Tôi chạy ra biển tắm với đám bạn bè vừa lạ vừa thân quen mà tôi không nhớ tên. Có lẽ lúc đó chúng tôi ở Vũng Tàu. Cả đám đang đùa nghịch thì một chiếc tàu ba tầng phóng thật nhanh đến gần bờ. Chiếc tàu dừng lại đột ngột, thắng gấp như xe buýt >>>
Nguyễn Ðăng Thường – Cảm nghĩ tháng 9
Tại sao ta phải khóc theo mùa, phải than thở theo thi sĩ thơ mới, theo nhạc sĩ lãng mạn?
Tại sao ta phải buồn tàn thu nhỉ? >>>
Khương Hà – Rừng cao su
Vùng Gia Kiệm mình ở gần như được bao bọc xung quanh bởi những rừng cao su bạt ngàn. Bây giờ đất chật người đông, những chủ đồn điền lắm phép cũng cắt bớt ra rồi chạy chọt thành đất thổ cư để bán cho dân chúng nên diện tích của rừng ngày càng thu hẹp lại. Ngày xưa, ông bà mình cứ nghe tới hai chữ “cao su” là lắc đầu >>>
Phan Thị Lan Phương – Những giấc mơ của Phương (1)
Tôi có một điều lạ: cứ ngủ là mơ, bất kể ngủ trưa hay ngủ đêm. Tôi đọc sách, người ta bảo rằng ai cũng mơ cả nhưng vấn đề là họ có còn nhớ giấc mơ đó khi tỉnh dậy hay không. Tôi hầu như đêm nào cũng mơ và mơ rồi thì lúc nào tỉnh dậy cũng nhớ. Tôi nhớ có một đêm tôi không mơ (hoặc mơ mà không nhớ), >>>
Phan Nhiên Hạo – Anh ma-cô dịu dàng. Bài văn… Một ý nghĩ…
Anh ma-cô dịu dàng
Tên anh không phải Mai-Cồ, tên anh tiếng Indonesia là gì anh nói tôi không nhớ. Anh khoảng bốn mươi mấy, mặc áo sơ mi dài tay bỏ trong quần, mang giày da cũ, cố gắng tỏ ra tươm tất. Anh có vợ con và người cha già đau gan >>>
Phan Thị Lan Phương – Mùi
Làm sao người ta có thể biết chắc được một người khác phái sẽ là người yêu hoặc chỉ là bạn bè của mình khi mới gặp nhau một vài lần? Người ta khó giải thích được chữ “thích”, tôi cũng vậy, chẳng có cơ sở nào cả. Người bạn của tôi thường có ấn tượng mạnh với những người có đôi mắt đẹp, cũng có người thích hàm răng trắng, >>>
Đỗ Hữu Chí – Về đám cưới… Không nhịn được… Chuyện con khỉ…

Đỗ Hữu Chí sinh 1984, hiện sống tại Huế. Họa sĩ minh hoạ và truyện tranh, bút hiệu Bút Chì. Ngoài vẽ, Đỗ Hữu Chí viết khá nhiều tùy bút, đăng trên blog cá nhân. Tùy bút của Đỗ Hữu Chí sâu sắc, chân thành, và cho thấy cá tính nghệ sĩ mạnh, những dấu hiệu của một tài năng thật sự. (http://chicomic.com/)
litviet >>>
Nguyễn Thúy Hằng – Sách, chỗ ngồi, sự hình dung
-note-
bạn, bạn, bạn. tôi kêu những ba lần liền tên bạn! tôi những tưởng mình sẽ viết lăng nhăng loạn xị, về tất cả những gì vừa lướt ngang, xô đẩy trong cái đầu tôi đây. >>>
Phan Thị Lan Phương – Giữa Sài Gòn nghe Duy Khánh hát
Những ngày cuối năm, Sài Gòn quay nhanh hơn bình thường. Sài Gòn vốn đã chạy nhanh gấp đôi Hà Nội và gấp bốn lần Đà Nẵng, giờ nó tự nâng vận tốc lên gấp đôi vận tốc hằng ngày của chính nó. Những ngày này xe máy chở mai vàng, xe ba gác chở mai vàng, xe tải nhỏ chở mai vàng, xe tải lớn cũng mai vàng. >>>
Trần Tiến Dũng – Khối màu ám ảnh

Một hôm tôi đứng trước tấm bố trắng khổ rộng, tôi muốn trét bằng sơn dầu một bức tranh chỉ với một màu đen. Tâm trạng tôi lúc đó thật sự đen, sắc đen có trong tôi từng ngày, kéo dài lê thê và cưỡng ép tôi phải chung sống.
Tôi bắt đầu trét màu đen lên bố, trét tèm lem, nhầy nhụa… Tôi bôi trét màu đen trong tình trạng kẻ cuồng rối đầu óc và cảm xúc, kẻ si dại cho rằng bôi mê đắm sẽ tìm thấy chính mình trong sắc độc màu. >>>
Phan Nhiên Hạo – Tin nhắn ngu
Tôi viết một tin nhắn không dấu gởi đến một người quen trên facebook. Trong cái gọi là thời đại internet bây giờ người ta ngày càng quen nhiều người không phải bạn. Một người có thể có cả ngàn “bạn” trên facebook nhưng thật ra chỉ là bạn của dăm ba người. >>>
Nguyễn Danh Bằng – Rễ chết
Mấy tấm hình này chụp từ năm 2008, lúc ấy con bé lớn, Yi Yi, được sáu tháng tuổi. Tôi chở hai mẹ con vào rừng, lên hồ Shasta (California) cắm trại. Hồ Shasta lúc ấy vừa trải qua một trận cháy rừng lớn, cả một vùng mùi khen khét, khói vẫn lám xám >>>