Anh định không sống nữa. Ý nghĩ đó nhẹ nhàng len vào đầu anh cùng một cảm giác dễ chịu vào khoảnh khắc sắp thức giấc sáng nay. Anh muốn thốt lên thành tiếng: “Tôi định không sống nữa.” Và suýt bật cười khi nhớ tới một câu chuyện tiếu lâm…Một chiếc xe tải thắng gấp vì có một bóng người lao vào đầu xe. Trong thoáng chốc anh tài xế biết mình may mắn kịp tránh được một tai nạn. >>>
Truyện
Nguyễn Hồng Nhung – Những áng mây trôi đi
– Vào đây em, anh chị đợi em mãi!
Chị Mai vồn vã dắt chiếc xe đạp của tôi vào sân, chồng chị thập thò bên cửa, tay cầm chai rượu, nhoẻn miệng cười, khi tôi hướng về phía anh, chào.
Trên chiếc chiếu trải giữa nhà, mâm cơm đã được dọn ra, mùi gạo mới, mùi thức ăn thơm ngon bay ngào ngạt. Một vài người lạ đứng, ngồi xung quanh, cười lạ lẫm, gật đầu khi tôi bước vào. >>>
Cung Tích Biền – Kẻ ngoại lai
I. Để nhớ Iris, cơn bão Giáp Thìn
Mãi đến buổi sáng hôm đó, nhiều tháng ngày sau Iris, trong đầu óc chú Tư khi đi ngang qua chợ Phú Nhuận, chợt thấy mụ hàng thịt ngồi với mấy cân thịt tim tím, bầy ruồi xanh bay vo ve, mùi súc vật chết dậy lên ngai ngái, mùi thích hợp nhất cho một cơn buồn nôn – một quá khứ kinh hoàng chợt thức giấc, thịt bò thức giấc. Quá khứ: người ta đã ăn toàn thịt súc vật chết từ miền núi nguồn trôi về, suốt những ngày Iris gieo thảm họa. >>>
Hồ Đình Nghiêm – Lập xuân
Gióng quê làng Xơ, gia phả ba đời đều làm quan to, cơ ngơi tuy không đồ sộ nhưng tiếng tăm vang dội một vùng. Gióng lớn lên gặp lúc vận nước rối ren, binh đao loan lạc trổi cùng khắp, lòng nguội lạnh chán ngán chuyện công danh, lơ là và xa lánh việc đèn sách. Gia đình thấy thế không cho đó là chuyện buồn. Cha Gióng lập ngôn: Dòng sông có đoạn trong đoạn đục, giòng họ này vinh hiển đến ngang ta đã là mừng, còn đòi chi hơn! Để giải tỏa nỗi thắc mắc trong lòng mẹ Gióng, đêm khuya ông thì thầm bên chăn gối: Bạn ta có người am tường thuật tướng số, >>>
Nguyễn Hồng Nhung – Chân dung một họa sĩ
Người ta bảo anh sinh ra trong một gia đình nghèo, không rõ bắt đầu nghèo từ bao giờ.
Chỉ biết rằng, anh có dáng dấp của một kẻ đau khổ. Đầu lúc nào cũng hơi cúi xuống, mắt rầu rầu, nói bằng một giọng nhẹ nhàng, như sợ làm người khác đau.
Những câu chuyện của anh mới thực sự buồn bã. Nó hay được chia ở thì quá khứ, và nếu đôi khi, nhầm lẫn được chia ở thì hiện tại, lúc đó, luôn kèm theo một tiếng thở dài. >>>
Hoàng Chính – Sinh thiết
Bác sĩ bảo, “Tôi phải làm sinh thiết”.
Ngơ ngác bên ngoài mà trong lòng xốn xang, em hớp hơi như người sắp chết đuối, “Sinh thiết là gì ạ?”
Bác sĩ nhìn em, con mắt lạ lùng. Em ngậm chặt hai hàm răng như thể người ta sắp vạch miệng em ra, mà đổ thuốc độc vào. Bác sĩ chớp mắt. Rồi nhìn em. Em cố tìm trong ánh mắt ấy những điều bí ẩn nhưng chỉ thấy sự ái ngại. Con mắt nâu đen. Tròng trắng lờ mờ vài đường gân máu tưa như sợi chỉ. Cặp mí mắt nặng nề đọng nước. Đám lông mi lưa thưa mà hàng lông mày lại rậm rạp như bụi cỏ hoang. Vài sợi, dài một cách khác thường, chĩa ra ngang ngược. Em muốn cầm cái nhíp, cặp lấy mấy sợi lông mày dài ngược ngạo kia, mà nhổ phứt nó đi. >>>
Mai Sơn – Một chỗ chật hẹp
Chiếc ghế mây võng xuống và thủng một lỗ bằng nắm tay ở chính giữa, dựa vào tường, cạnh một bên là chiếc tủ lạnh màu trắng, và một bên là cái bàn thấp ngổn ngang ly, dĩa, chai nước suối uống dở dang, một cuốn tiểu thuyết (bản photocopy) của Calvino, và mấy tờ báo thể thao.
Một chiếc ghế mây y hệt như vậy không còn trong phòng nữa: anh đã đem đặt ở hành lang và người dọn rác chung cư đã mang đi. Anh không nhớ rõ chiếc ghế ấy có võng xuống và thủng một lỗ bằng nắm tay ở chính giữa như chiếc ghế này không. >>>
Nguyễn Hồng Nhung – Người đàn ông của chợ
Trước đó mười năm, họ đã từng nhìn thấy nhau. Trong công viên thành phố. Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đá, lặng lẽ hút thuốc, ngắm nhìn những đứa con nhỏ vui đùa. Cô đang lang thang giữa những khóm hoa, chợt nhìn thấy anh, nhận ra người bạn học cùng khóa thuở nào. Anh mời cô ngồi, họ trò chuyện bâng quơ về mọi đề tài, sôi nổi và đầy lo lắng. >>>
Trần Vũ – Trưa nắng Mỹ Tho
Những ai đã sống ở Mỹ Tho khoảng thời gian hai năm 78 và 79 đều có chung nhận xét: trọn thị xã nhỏ bé hiền hòa, nổi tiếng nhờ món hủ tíu này đã biến thành một chợ người hỗn độn dân tứ phương trở về sinh sống, đầy dẫy bon chen. Hai chữ “bon chen” được vay mượn từ nhóm từ vựng mới sản sinh sau Cách mạng >>>
Mai Sơn – Hình dung
Không biết từ những nguồn cội xa xôi nào mùa mưa kéo tới và bắt đầu hắt vào phòng tôi, qua khung cửa sổ, những miếng lấm tấm rờn rợn lạnh lên mặt, lên tay làm tôi thẫn thờ như bị đánh thức mà nhìn quanh không thấy ai, hay bị réo gọi mà không biết phải trả lời vào đâu. >>>
Hồ Đình Nghiêm – Rắn
Khi hắn tới, Lài bận tiếp khách. Hắn ngồi ngoài cửa ngó sang đám bụi mù. Họ đang phá nốt những gì còn lại. Trong xóm đồn đãi, tương lai đống gạch đá ấy sẽ hiện lên bề thế một cái khách sạn ba sao. Công nhân xây cất đang cố sức làm vượt chỉ tiêu, hoàn thành hợp đồng trước mùa mưa. Hắn mường tượng ra một hình khối đứng án ở ngã tư. Như vậy, sự tăm tối ở đây sẽ phải tối tăm thêm. Nắng không tài nào đi sâu, liếm bóng chiều tà trên những mái tôn xiêu đổ. >>>
Trần Đức Tiến – Biến hình
Con tắc kè. Con tắc kè núp sau chum nước. Con tắc kè may mắn của lão. Con tắc kè chưa bao giờ lão nhìn thấy mặt. Sáng nay nó lại về.
Những tiếng kêu cuối cùng của nó nhỏ dần, tắt lịm. Lão cũng từ từ thoát ra khỏi giấc ngủ ngắn và nông. Giấc ngủ đến vào lúc tảng sáng, sau gần một đêm quần nhau với những câu thơ bất trị. Những câu thơ cố tình trêu ngươi lão, chợt hiện >>>
Trần Vũ – Dương cầm
Ngày đầu tiên đạp xe xuống Củ Chi, nhận một chỗ giáo viên cấp một, Hòa đã chú ý đến chiếc dương cầm kê lây lất trong một góc tối của gian lớp học quạnh quẽ. Giữa bốn bức tường gạch xây không sơn phết, chiếc dương cầm nằm trơ trẽn, trần trụi và im lìm như một quý vật đang hấp hối. Lớp gỗ đánh bên ngoài hãy còn bóng, mảnh khăn nhung phủ phiếm đàn vẫn còn mịn. Cả chiếc ghế ngồi hình chữ nhật, có bốn chân cong cũng còn gần bên. Cây đàn chưa mất đi dáng dấp sang trọng lẫn vẻ kiêu sa của chính nó. >>>
Mai Sơn – Phức cảm
Anh trở mình thêm một lần nữa, không biết là lần thứ mấy, nhưng biết chắc rằng mình không thể ngủ được. Đầu óc anh sáng lờ nhờ như một bãi hoang, mà những ý nghĩ hình ảnh ký ức tưởng tượng là từng đàn súc vật lần lượt kéo đến giày xéo đã đời rồi bỏ đi. Đàn súc vật đầu tiên đã bỏ đi là gì? Là thực tại tinh thần nào? Là đợt sóng nào vừa rút ra mênh mông ngoài kia? >>>
Mai Sơn – Bữa tiệc
Nàng cầm cành hoa hồng đưa lên mũi. Chiếc mũi nhỏ hơi nghiêng xuống, thấy rõ một đường thẳng ánh lên giữa khuôn mặt, hai cánh mũi khẽ động đậy. Lúc này, chỉ với khứu giác thầm kín của mình thôi, nàng đang chiếm hữu anh từ từ. Nàng hơi hé môi như hớp một ngụm không khí. Bất giác nàng lim dim mắt, ngửa cổ lên: một cây gai đâm nhẹ vào dưới cằm. >>>