Âu Thị Phục An – Dù chỉ một lần cũng không thể

Tưởng nhớ nhà văn Phạm Quang Phước*
(Giỗ lần thứ hai, 8.09.2007—2009)

Ba mươi cây số là đoạn đường khá mệt cho một kẻ sức khỏe tồi như tôi nếu đi xe ôm. Nhưng tôi phải đi vì không thể không đi. Phược không có điện thoại bàn cũng không có di động. Toàn là mượn là nhờ hàng xóm khi gọi cho tôi, thỉnh thoảng, như một nhắc nhớ sự hiện diện của anh bên tôi, hoặc là gọi những khi say, để nghe tôi cằn nhắn. Phược cứ cười he he, nói rằng rất khoái nghe tôi chửi. Xưa cũng vậy, giờ cũng vậy. >>>

Nguyễn Lãm Thắng – chạy ngược về ngã ba Ái Nghĩa. tiếng ho rừng. câu thơ bung gai giữa ngày không nắng

chạy ngược về ngã ba Ái Nghĩa

nghe nhói đau phía trời chiều Thượng Đức
nghe bủn rủn phù sa ngày bão lũ ùa về
cơn mưa cắn nát trái lòn bon non tháng
mùa tuổi tôi trôi dạt Ba Khe >>>

Hoài Khanh – thơ

Nhà thơ Hoài Khanh (Ảnh chụp bởi Chu Ngạn Thư, 8.2009)
Nhà thơ Hoài Khanh (Ảnh chụp bởi Chu Ngạn Thư, 8.2009)

Hoài Khanh tên thật Võ Văn Quế . Sinh năm1934 tại phường Đức Nghĩa, Phan Thiết, Bình Thuận. Hiện trú tại phường Thống Nhất, thành phố Biên Hoà, Đồng Nai. Trước 1975 làm báo, có thời gian phụ trách tòa soạn tạp chí Giữ Thơm Quê Mẹ và trông coi nhà xuất bản Ca Dao tại Sài Gòn .
Sau 1975 lui về cuốc đất trồng khoai ở Biên Hòa cho tới nay.

Đã in :
– Dâng Rừng (thơ, 1957) 
– Thân Phận (thơ, 1962)
– Lục Bát (thơ, 1968)
– Gió Bấc, Trẻ Nhỏ Đoá Hồng và Dế (thơ, 1970) >>>

Phạm Công Thiện – Nỗi cô đơn của Hoài Khanh

Thôi nước mắt đã ghi đời lên đá
Và cô đơn đã ghi dấu trên tay

Chiều ba mươi Tết, sương mù xuống nhiều , hai người lang thang trên mấy nẻo đường của Đà Lạt… Hoài Khanh bỏ Biên Hòa và lên Đà Lạt ăn Tết với tôi. Bạn bè dăm đứa hắt hiu cuối trời… Hôm đó, tôi đi vắng. Hoài Khanh bơ phờ đứng chờ tôi. Vừa bước về nhà, chợt thấy Khanh, tôi rưng rưng ôm anh mà hôn… Xa nhau bao ngày, bây giờ lại trùng phùng nơi cảnh trời thơ mộng vào ngày cuối năm. Ngày trước >>>

Âu Thị Phục An – Giữa hai miền. Treo ngược. Phơi áo

Giữa hai miền 

Làm một cái cây chống trời
Như Tề Thiên
Chọc vô bao la
Gãi ngứa cho đã ghiền
 
Là cái quái gì nổi ám ảnh Hiền Lương
Chia cái quái gì một Việt Nam tang thương >>>

Nguyễn Lãm Thắng – Chùm thơ sáu bài

NguyenLThang-photo

giọng quỷ đêm

âm thanh của đêm mềm ướt có thể vo tròn được như một viên kẹo đắng
khó nuốt
một ít cảm giác của mùa hè đang hun nóng lên từ tiếng chửi đêm của một người điên gần bốn mươi năm
cái tiếng chửi có mùi không thơm không thối >>>

Vương Ngọc Minh – Chiều ở Main Library

                                                                       tặng Phan Nhật Nam

Nhân xem phim “the children of huang shi” câu chuyện của nhà báo anh george hogg. tôi phát giác ra, ký ức việt nam trong lòng nguời mỹ, nhất là nguời tây (nếu có) thì – đó là một đất nuớc với tuyền những nguời đàn bà nhỏ, gọn (cực kỳ dễ dãi). >>>

Âu Thị Phục An – Gặp, ngoài những giấc mơ

1.
Mỗi tháng một lần trong một khách sạn. Đều đặn đã nhiều năm. Tôi và gã bạn giống hệt hai con thú phiêu bồng trong sương mù. Khỏa thân. Nhai bánh mì thịt quay xá xíu. Có khi gặm bắp luộc. Nhai nho Mỹ . Uống bò cụng. Hoặc nước suối. Mỗi thứ nuốt vào bụng chỉ để dằn cơn đói ngấu sau khi làm tình >>>

Trần Nghi Hoàng – Nhật ký của thời gian

một

khi những dấu vết của lửa và nước còn rớt lại
trong ly ruợu lưu niên thầm thì gió
cát
bước chân người ngất ngưỡng trên chiếc roi thời gian
quất nhịp nhàng vào tàng thức bí mật của hư vô
và những đại lộ loáng nước chờ tự tử
theo hòa âm khước từ ánh sáng của lon beer không
cùng chai rượu rỗng
lũ chuột mất hướng chui vào âm hộ của đêm >>>