Nhặt dọc đường
1.
đôi khi ngọc trong đá
ngọc thấm câu – đá nát vàng phai
giữa ngực – nhớ lòng trai ? >>>
Nhặt dọc đường
1.
đôi khi ngọc trong đá
ngọc thấm câu – đá nát vàng phai
giữa ngực – nhớ lòng trai ? >>>
Hãy rửa tay
nhìn từ đây trong ngoài giống nhau
nửa này nửa kia đều nhợt nhạt
xúc tuyết mùa đông trò ruồi nhiệt đới
phố mồ hôi nhung nhúc cung quăng >>>
Ngày đầu tiên đạp xe xuống Củ Chi, nhận một chỗ giáo viên cấp một, Hòa đã chú ý đến chiếc dương cầm kê lây lất trong một góc tối của gian lớp học quạnh quẽ. Giữa bốn bức tường gạch xây không sơn phết, chiếc dương cầm nằm trơ trẽn, trần trụi và im lìm như một quý vật đang hấp hối. Lớp gỗ đánh bên ngoài hãy còn bóng, mảnh khăn nhung phủ phiếm đàn vẫn còn mịn. Cả chiếc ghế ngồi hình chữ nhật, có bốn chân cong cũng còn gần bên. Cây đàn chưa mất đi dáng dấp sang trọng lẫn vẻ kiêu sa của chính nó. >>>
Nguyễn Hồng Nhung dịch

Albert Wass (1908- 1998) sinh trong một gia đình quý tộc người Hungary tại Válaszút, thuộc Roumania. Học nghành lâm nghiệp ở Hungary, Đức, và Pháp. Wass bắt đầu sự nghiệp văn chương với thơ và truyện ngắn. Đã viết tổng cộng hơn bốn mươi tác phẩm gồm tiểu thuyết, truyện ngắn, thơ. Wass sống lưu vong ở Đức từ 1944, từ 1952 đến lúc mất sống tại Mỹ. >>>
Trái tim đau
Không thể mổ bằng dao kéo
Không thể mổ bằng tia laser >>>
Sướng hay là
cha già của dân tộc sao không gọi bằng bố
bố già cả đời không vợ chẳng răng hô
nhưng nay đã có tới hơn 80 triệu
cháu chắt con riều
đực cái và khác
rất mê nhạc >>>
Anh trở mình thêm một lần nữa, không biết là lần thứ mấy, nhưng biết chắc rằng mình không thể ngủ được. Đầu óc anh sáng lờ nhờ như một bãi hoang, mà những ý nghĩ hình ảnh ký ức tưởng tượng là từng đàn súc vật lần lượt kéo đến giày xéo đã đời rồi bỏ đi. Đàn súc vật đầu tiên đã bỏ đi là gì? Là thực tại tinh thần nào? Là đợt sóng nào vừa rút ra mênh mông ngoài kia? >>>
Mẹ Khâu
móc ngoéo một chút gì vào trong tưởng tượng
để đầu óc từng chặng lớp lang
méo mó hết rồi khuôn mặt em đàng sau cuộc chiến
quả lựu đạn tầm tầm bận áo ca-rô >>>
Nguyễn Danh Bằng (sinh 1967) thời gian gần đây được biết đến như một người viết văn, tác giả tập truyện ngắn Phòng Lạ (NXB Đà Nẵng, 2005). Nhưng “nghề chính” của Nguyễn Danh Bằng thật ra là hội họa. Bằng tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật ở Sài Gòn năm 1991, sang Mỹ năm 1992 cũng theo học thiết kế đồ họa. >>>
Tôi viết bài này nhằm trao đổi về việc làm mới thơ, một đề tài có vẻ thu hút nhiều chú ý gần đây. Bài viết được khởi động từ bài “Trao đổi với ông Trần Wũ Khang…” của Như Huy [1] , cho nên trong cách trình bày, ở phần đầu, người đọc sẽ thấy các ý kiến của tôi như những phản ứng lại ý kiến của Như Huy. Tuy nhiên, mục đích của bài viết, như có thể thấy, đi xa hơn việc tranh luận với Như Huy. >>>
Mươi năm trước, người ta chứng kiến một cơn sốt đầu tư vùng thung lũng điện tử San Jose. Năm 2000, vào thời điểm những dấu hiệu phá sản của bong bóng đầu tư điện toán đã rõ, vừa ra trường, tôi vẫn không mấy khó khăn tìm được việc làm ở vùng này, dù chuyên môn chẳng ăn nhập gì với máy tính. Lý do là lúc đó, thiên hạ đẻ ra đủ thứ ý tưởng kinh doanh liên quan đến internet. Công ty nào cũng cần người. Càng gần phá sản, các nhà quản lý càng mướn nhiều nhân viên nhằm đánh lừa giới đầu tư rằng công ty đang chuẩn bị đối phó với những đơn đặt hàng lớn. Tiền bạc tiêu như nước. >>>
Nàng cầm cành hoa hồng đưa lên mũi. Chiếc mũi nhỏ hơi nghiêng xuống, thấy rõ một đường thẳng ánh lên giữa khuôn mặt, hai cánh mũi khẽ động đậy. Lúc này, chỉ với khứu giác thầm kín của mình thôi, nàng đang chiếm hữu anh từ từ. Nàng hơi hé môi như hớp một ngụm không khí. Bất giác nàng lim dim mắt, ngửa cổ lên: một cây gai đâm nhẹ vào dưới cằm. >>>
Hình như hắn có một cái khối u ở trong bụng. Chính xác là ở bên trong sườn trái. Một lần nằm trên ghế bố đọc báo, hắn trở mình và bỗng thấy chỗ ấy hơi nhói lên. Rồi ngâm ngẩm đau. Bụng đầy đầy, chương chướng. Hắn bỏ tờ báo xuống, lấy mấy ngón tay nắn nắn nhẹ. Không có gì lạ. >>>
Người đàn ông chỉ nhìn thấy bóng tối
hắn nói đúng là mắt hắn màu đen
hắn nói đúng là phía trước hắn chỉ toàn là bóng tối
hắn nói đúng là thể chế độc tài là một khối choán hết sắc đen, bóng tối >>>

Cách đây năm năm, đúng trong những ngày tháng bảy này, tôi đã viết một bài báo. Lúc đó tôi là một trong những cây bút chính của một tờ báo tiếng Việt tại Hung. Bài báo của tôi, giống như một ánh chớp có kèm theo sấm rền, làm rung chuyển cái không gian của dân xa xứ vẫn được gọi tắt là cộng đồng Việt tại đây.