Mai Sơn – Một chỗ chật hẹp

Chiếc ghế mây võng xuống và thủng một lỗ bằng nắm tay ở chính giữa, dựa vào tường, cạnh một bên là chiếc tủ lạnh màu trắng, và một bên là cái bàn thấp ngổn ngang ly, dĩa, chai nước suối uống dở dang, một cuốn tiểu thuyết (bản photocopy) của Calvino, và mấy tờ báo thể thao.

Một chiếc ghế mây y hệt như vậy không còn trong phòng nữa: anh đã đem đặt ở hành lang và người dọn rác chung cư đã mang đi. Anh không nhớ rõ chiếc ghế ấy có võng xuống và thủng một lỗ bằng nắm tay ở chính giữa như chiếc ghế này không. >>>

Chân Phương – Sáo vẹt Saga

Bài  1

Sáo ấp trứng nơi cột cờ, lưỡi không ngớt kêu la: Nghĩa quốc chủ! Nghĩa gia chủ! Thấy cú tha chuột chết bay ngang, sáo cũng réo theo: Gia chủ quốc! Quốc chủ gia. Nghe tin rắn nuốt cóc mắc nghẹn, sáo tức thì bay đến trước hang đọc thần chú: Quốc chủ quốc! Gia nghĩa gia! >>>

Chu Ngạn Thư – Đêm, trồng trúc… Tồn. Thơ tháng Sáu. Căn nhà phía dưới

Đêm ,
trồng trúc bạn tặng
sau khi nhậu và luận “ quân tử “ cùng người bạn khác

chiều
cuối tuần trời mưa rả rích
bạn ta vốn trung nông
dường không hề đói
biết ta đa đoan lắm mớ vật vờ
lúc đêm đổi thành ngày
thanh thiên nào bạch nhật? >>>

Hoàng Xuân Sơn – “sao để lại”. tàng hình

“sao  để  lại”
                         một điều gì ray rứt, khốn đốn

da bọc ngoài tòa thiêng
dúm xương cau có
mặt địa cầu                     hỗn danh
một loài thi quỷ         mị
gà bươi đống chân hoa văn
vằn vện loại bùa chú trời thần
kết tụ tầng vi mô họp chợ trời >>>

Hoàng Mai Đạt – Giữa Hai Miền Mưa Nắng (5)

Những bức hình không chụp

Ngoài thuốc trị tiêu chảy, món quan trọng nhất trong hành lý của tôi chính là máy chụp hình. Tuy chưa đến tuổi phải chống gậy, tôi không còn tin tưởng ở trí nhớ đầy ắp, chật cứng như một chuyến xe đò về miền lục tỉnh. Ở Biên Hòa, mỗi khi bước ra ngoài đường tôi thường khoác cái máy Canon Rebel trên vai. Máy dễ sử dụng, nhờ đó tôi cũng bấm được mười bốn cuộn phim trong gần hai tuần lễ. Đó là trung bình một cuộn phim hai mươi bốn tấm cho mỗi ngày, tổng cộng ba trăm ba mươi sáu bức hình. Tuy từng dùng máy từ ngày mới đến Mỹ, tôi chưa bao giờ bấm phim nhiều lần như ở Việt Nam. >>>

Phan Nhiên Hạo – Bài ca ngày mưa. Hoa ngày trên đỉnh. Tháng Năm

photo-ChumthoNhững bài thơ viết khoảng 1989-1990, trước khi rời Việt Nam, đăng báo trong nước một lần, nhưng chưa in lại trong hai tập thơ  đã xuất bản.
PNH


Bài ca ngày mưa

Trời mưa từ sáng cho đến chiều
tôi còn đủ tiền để sống đến mai
vì thế tôi nằm dài và khóc
cho sự sung sướng này hỡi ngày đau khổ kia
những ngày ẩm mốc
không có mặt trời để ngăn lời nói dối
không có mặt trăng để mơ thấy đồng tiền >>>

Trần Nghi Hoàng – Soi gương

Ba Kim (1904-2005)
Ba Kim (1904-2005)

Trong cuốn Tùy Tưởng Lục của Ba Kim, nhà xuất bản Văn Hóa Thông Tin ấn hành năm 1998, do Trương Chính và Ông Văn Tùng dịch, đã giới thiệu về nhà văn danh tiếng Trung Quốc này như sau:

 Ba Kim tên thật là Lý Nghiêu Đường, tự Phế Cam, có nhiều bút danh, nhưng thường được biết với bút danh Ba Kim. Ông thuộc thế hệ sau Lỗ Tấn, Quách Mạt Nhược, Mao Thuẫn; nổi tiếng những năm ba mươi, cùng một lần với Lao Xá, Tào Ngu, Diệp Thánh Đào… >>>

Nguyễn Hồng Nhung – Người đàn ông của chợ

Trước đó mười năm, họ đã từng nhìn thấy nhau. Trong công viên thành phố. Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đá, lặng lẽ hút thuốc, ngắm nhìn những đứa con nhỏ vui đùa. Cô đang lang thang giữa những khóm hoa, chợt nhìn thấy anh, nhận ra người bạn học cùng khóa thuở nào. Anh mời cô ngồi, họ trò chuyện bâng quơ về mọi đề tài, sôi nổi và đầy lo lắng. >>>

Nguyễn Lãm Thắng – mong thời gian chóng qua. rừng ơi! ta khóc cho rừng! tôi nghe phía đầu nguồn

mong thời gian chóng qua

để thấy rằng hôm nay thật sự đã chết
tôi nằm mê man trong gác trọ
mùa hè khắc nghiệt trên mái tôn cũ đang hút từng giọt mồ hôi kiếp nghèo
ngày luẩn quẩn trong miếng ăn phù phiếm
trong sự tự do miệng chén
tôi quay nhìn phía cửa sổ buồn >>>

Trần Vũ – Trưa nắng Mỹ Tho

image001Những ai đã sống ở Mỹ Tho khoảng thời gian hai năm 78 và 79 đều có chung nhận xét: trọn thị xã nhỏ bé hiền hòa, nổi tiếng nhờ món hủ tíu này đã biến thành một chợ người hỗn độn dân tứ phương trở về sinh sống, đầy dẫy bon chen. Hai chữ “bon chen” được vay mượn từ nhóm từ vựng mới sản sinh sau Cách mạng >>>

Nguyễn Đăng Thường – Bến Ngự đêm tàn. Hồi ký của một thằng xạo. Chân lí

Bến Ngự đêm tàn

ôi chủ nhựt đã gần mà vẫn chưa có thơ để gởi
cho litviet chịu chơi
của cái ông chế tạo thơ ca khiến hoa lá tơi bời >>>

Hoàng Mai Đạt – Giữa Hai Miền Mưa Nắng (4)

Lên xe về Biên Hòa

Chuyện lạ đầu tiên mà tôi chứng kiến là chiếc xe minivan có thể chứa hết mọi người và vùn vụt chạy về Biên Hòa một cách ngon lành. Vợ chồng anh Năm và hai đứa con ở lại Sài Gòn, trong khi tất cả những người khác đều dồn lên xe. Vợ chồng tôi và con Bé Cù được mọi người dành cho hàng ghế đầu đằng sau lưng tài xế. Những người khác chen nhau ở hai hàng ghế phía sau chúng tôi, trong khi anh Chín và anh Bảy ngồi phía trên với tài xế và Minh Hải ngồi bên cạnh tôi. >>>

Mai Sơn – Hình dung

Không biết từ những nguồn cội xa xôi nào mùa mưa kéo tới và bắt đầu hắt vào phòng tôi, qua khung cửa sổ, những miếng lấm tấm rờn rợn lạnh lên mặt, lên tay làm tôi thẫn thờ như bị đánh thức mà nhìn quanh không thấy ai, hay bị réo gọi mà không biết phải trả lời vào đâu. >>>