Từ khi thông báo ngưng làm litviet như một tạp chí công cộng đến nay đã gần hai năm. Tôi dự định chuyển litviet thành một blog cá nhân nhưng rốt cuộc không viết được mẫu blog nào, ngoại trừ đoạn duy nhất về các phim cũ ở Thư Viện Quốc Hội Mỹ. Không phải tôi không có gì để nói, ngược lại là khác. Tôi chỉ không muốn viết blog, >>>
Phan Nhiên Hạo – Phim Việt Nam Cộng Hòa tại Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ
Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ hiện lưu giữ khá nhiều phim của miền Nam Việt Nam trước 1975. Rất nhiều phim có giá trị lịch sử. Nếu các hãng băng đĩa hải ngoại có thề xin phép để chuyển qua dạng DVD phổ biến đến cộng đồng và lưu trữ làm tài liệu nghiên cứu thì rất hay. >>>
THÔNG BÁO (1): litviet ngưng hoạt động như một tạp chí công cộng định kỳ
Các anh chị văn hữu và bạn đọc quý mến
Kể từ hôm nay (27/9/2009), litviet ngưng hoạt động như một tạp chí công cộng định kỳ mỗi Chủ Nhật. litviet sẽ hoạt động chủ yếu như một blog cá nhân của tôi, chỉ đăng bài vở của anh chị văn hữu trong những trường hợp đặc biệt. Tiếp tục đọc
Âu Thị Phục An – Mùa cũ. Thở. Vấp chân
Mùa cũ
Thinh không rớt
chiều tan
người vô vọng
cánh buồm xa tắp >>>
Trần Nghi Hoàng – Thi sĩ. Bài hát cho những con chuồn chuồn
Thi sĩ
tôi đứng một chân trên mặt đất đọc tuyên ngôn cho loài người về tính thù hận, ghen tương, đố kị vân vân. bè lũ thiên nhiên vang dậy vỗ tay reo. những lời ca ngợi từ đất đá cỏ cây sông núi biển trời dành cho tôi không diễn dịch được bằng ngôn ngữ con người >>>
Nguyễn Hồng Nhung – Đêm đọc thơ Chân Phương
(Đọc “Lại sinh nhật blues” của Chân Phương)
Người ta thường bảo: đêm đen
Đối với tôi, đêm nay màu trắng. Có thể con người càng thức, đêm càng trắng, với miên man hồi ức và trầm ngâm suy tưởng. >>>
Vũ Đình Kh. – Vĩnh biệt Phạm Chi Lan
Như thường lệ, mỗi buổi sáng vừa thức giấc, chưa rời giường, tôi mồi điếu thuốc lá đầu ngày và mở máy đọc email.
Cũng thế, sáng nay, thứ Ba 22 tháng 9, 2009; sau khi xem email, tôi lướt qua trang web của nhà văn Lê Thị Huệ, để xem những bài mới vào mỗi tối thứ Hai, (tối hôm ấy “báo” ra muộn), nên tôi chưa đọc. >>>
Trần Thiện-Đạo – René Char, tưởng niệm một trăm năm ngày chào đời
Ngoài ông ra, chắc trên thi đàn Pháp và ngoại quốc chẳng hề có một Toàn tập của nhà thơ nào mới vừa phát hành mà bán hết 62.000 ấn bản, mà 200.000 cuốn thi phẩm in trong loại bỏ túi sạch trơn mau lẹ, mà nhiều thi phẩm khác của mình được thường xuyên tái bản; nhứt là vào thời buổi mà các loại hình thính thị như âm nhạc (thính) và phim ảnh (thị) lần hồi lấn chiếm gần trọn hết thị trường văn hóa như hiện nay. >>>
Nguyễn Tấn Cứ – Thư gởi cho bạn PNH. Những con đường vô vọng. Kẻ thất lạc quê hương
Thư gởi cho bạn PNH
bạn có những chuyến xe bus chở đầy giấc mộng
nơi có hoa và chỗ ngã lưng cho… mệt mỏi
nơi có những giấc mơ đủ dài cho bến đỗ
cho một ngày ướp hương đến tận đêm buồn >>>
Nguyễn Hồng Nhung – Hai bài thơ
(Tặng Nguyễn Tấn Cứ. Viết nhân đọc hai bài thơ của tác giả)
Gã trai vô danh
hiện lên từ những bài thơ buồn vật vã
tôi nhìn thấy đốm lửa lập lòe đầu điếu thuốc
đôi mắt ưu tư gã xót quê hương >>>
Quỳnh Thi – Lời trăn trối của Nguyễn Phi Khanh II
Trãi ơi! con hãy về con hãy về đi
Con hãy về cứu nước trả thù nhà ! >>>
Hồ Đình Nghiêm – Niềm riêng
“Three may keep a secret, if two of them are dead”, Benjamin Franklin.
1.
Hội Cao niên mở cửa sáu trên bảy. Cách chợ ba trăm mét, xa chùa gần hai cây số và thân cận láng giềng với trung tâm thẩm mỹ hớt tóc nhuộm sấy- chuyên trị làm nail. Giống như tên gọi, căn phòng rộng mười mét vuông ấy chứa đựng những vật dụng già tuổi. Bàn ghế không đồng dạng. Cái gỗ cái nhựa, cái đen đúa cái màu mè. Có tủ đựng sách với hàng chữ lớn dán trên vách: “Coi tại chỗ, cấm mang đi”. >>>
Đặng Phú Phong – Trả lời ông Huỳnh Hữu Ủy
Trong Khởi Hành số 155 tháng 9.2009, ông Huỳnh Hữu Ủy trong bài “Nhân Một bài Viết Về Hội Họa” đã phê phán bài viết “Rừng Và Cảm Tạ Người Mẹ” của tôi đăng trên damau.org , nhân triển lãm tranh về người mẹ của Họa sĩ Rừng tháng 8 vừa qua tại báo Người Việt và cá nhân tôi . Tôi không vòng vo dài dòng, chỉ xin đi thẳng vào vấn đề, trả lời những điểm mà ông Ủy đã chỉ trích tôi. >>>
Bùi Vĩnh Phúc – Văn chương Mai Thảo: biên địa của cảm xúc và cái đẹp, giao thoa với ý thức về đời sống
Mai Thảo đã đến với văn chương từ lâu lắm rồi. Cuốn sách đầu tiên được xuất bản của ông, Đêm Giã Từ Hà Nội, in năm 1956; nhưng thực ra, Mai Thảo đã bắt đầu viết từ trước đó. Từ những ngày ông còn đi kháng chiến. Thế nhưng, kể từ di cư vào Nam 1954, cùng với những người bạn như Thanh Tâm Tuyền, Doãn Quốc Sỹ… chủ trương tờ Sáng Tạo, Mai Thảo mới chính thức đóng cái dấu ấn văn chương của mình xuống những trang sách văn học Việt Nam. >>>
Hoàng Xuân Sơn – Xà bần. Ông thiện ông ác. Cồm-Rát
Xà bần
tiếng cồng tây nguyên đánh động lũ chăn bò nhập cư lậu
bullshit!
quặng mỏ gì đạicathay
nổi hung cục đất thó hiền lành
những con ruồi trâu mập lù bu chuồng số phận >>>