Phan Nhiên Hạo – Thư Âu Châu

Các bạn thân

Tôi đang ở Âu Châu. Trong tâm trí nhiều người Việt, Âu Châu là mảnh đất quen thuộc. Cũng như các bạn, lúc còn ở Việt Nam tôi thường mơ mộng về Paris chứ không phải New York, và tuyệt đối không bao giờ mơ sang Campuchia, xuống Indonesia, hay lên Miến Điện. >>>

THÔNG BÁO (3): Thể lệ đăng bài trên litviet

Thời gian gần đây có vài thắc mắc gởi đến litviet về việc đăng bài. Đây là thiếu sót của người chủ biên đã không ghi rõ thể lệ đăng bài trên trang nhà. Nay xin thông báo thể lệ về việc đăng bài trên litviet như sau: >>>

Lưu Thuỷ Hương – Bờ bên kia (ch. 1)

Chương 1: Ánh Sáng

Một người đàn bà đẹp không đi tìm nhan sắc của mình trong những tấm gương. Nàng tìm điều đó trong đáy mắt của những người đàn ông.

Đó là một cuộc hành trình tìm kiếm đầy đam mê và kỳ diệu mà tôi không thể nào chia sẻ cùng Nils. >>>

Phan Thị Lan Phương – Những giấc mơ của Phương (2)

Chiến tranh

Tôi chạy ra biển tắm với đám bạn bè vừa lạ vừa thân quen mà tôi không nhớ tên. Có lẽ lúc đó chúng tôi ở Vũng Tàu. Cả đám đang đùa nghịch thì một chiếc tàu ba tầng phóng thật nhanh đến gần bờ. Chiếc tàu dừng lại đột ngột, thắng gấp như xe buýt >>>

Santiago Sylvester – Thi sĩ dấn thân gì?

Trần Vũ dịch

“Nghệ thuật vị nghệ thuật hay nghệ thuật vị nhân sinh?” là một tranh luận lâu đời giữa các nhà văn. Tại Việt Nam, câu hỏi này chìm khuất vào trong chiến tranh rồi chịu kiểm soát của Ban Tuyên giáo. Tại Nam Mỹ, dấn thân vẫn còn là >>>

t-hiếu – Phía sau buổi chiều

Trước hết, V ngạc nhiên về vai trò của cái sofa trong phòng khách. Nghĩa là V ngạc nhiên về ý nghĩa của cái sofa đối với việc đảm bảo cho cái phòng khách này giữ được tính thực tại của nó. Nhưng đó chỉ là một cái sofa >>>

Trần Vũ – Nhà văn nghĩ gì, làm gì mùa hè này

Phan Nhiên Hạo: Chào anh Trần Vũ. Mùa hè này có gì vui, buồn, đang bận rộn hay mơ ước chuyện gì?

Trần Vũ: Câu hỏi của Hạo làm tôi nhớ đến Gabriel Garciá Márquez, trong một trả lời phỏng vấn cách đã hai thập niên, Marquez kể: “Mỗi sáng tôi thức sớm, lúc 5 giờ khi đêm còn trinh trắng, bình mình vừa nhấm đến chân cát. >>>

Khương Hà – Rừng cao su

Vùng Gia Kiệm mình ở gần như được bao bọc xung quanh bởi những rừng cao su bạt ngàn. Bây giờ đất chật người đông, những chủ đồn điền lắm phép cũng cắt bớt ra rồi chạy chọt thành đất thổ cư để bán cho dân chúng nên diện tích của rừng ngày càng thu hẹp lại. Ngày xưa, ông bà mình cứ nghe tới hai chữ “cao su” là lắc đầu >>>