Stuckism chống Nghệ Thuật Ý Niệm và chủ nghĩa Hậu Hiện Đại (1)

Phan Nhiên Hạo dịch và giới thiệu

(Một người quen ở Việt Nam nhờ tìm thêm vài thông tin về nghệ thuật đương đại phương Tây, tôi muốn giới thiệu đến anh ấy loạt bài tôi dịch về trường phái nghệ thuật Stuckism, >>>

Trần Nghi Hoàng – Nhà văn nghĩ gì, làm gì mùa hè này

Phan Nhiên Hạo: Chào anh Trần Nghi Hoàng. Đời sống của anh ở Hội An hiện nay thế nào? Anh làm công việc gì để sống? Anh đang viết gì?

Trần Nghi Hoàng: Khá êm đềm. Sáng dậy pha trà rồi ngồi vào bàn làm việc với cái computer. Hôm nào trời đẹp, >>>

Lưu Thuỷ Hương – Bờ bên kia (ch. 4 – 5)

(Tiếp theo chương 2 -3)

Chương 4:  Và – Giấc mơ
 

Không ai có thể duy trì quá khứ để đưa nó quay nguợc trở về hiện tại. Em yêu! Chỉ có quá khứ tự duy trì chính nó, một cách tự động, và mang một quyền lực ghê ghớm. Nó không ngừng tìm cách quay về và lén lút nối kết với hiện tại, như những kẻ tội phạm và đồng loã. Nó không ngừng tái hiện trong những giấc mơ tối tăm u khốc. >>>

Nguyễn Ðăng Thường – Chân dung tự xóa

"Chân dung tự xoá". Nguyễn Đăng Thường. 2003. Tranh digital.

1.

tôi rất dễ thương và rất khó thương
hy vọng phần dễ đông hơn phần khó

tôi không thương tôi
cho nên tôi không làm thơ tình

tôi không ghét tôi
nhưng địa ngục là
những kẻ khác >>>

Lưu Thuỷ Hương – Bờ bên kia (ch. 2 – 3)

(Tiếp theo chương 1)

Chương 2: Và – Bóng tối
Tôi là Nils.

Những bí mật của tôi nằm trong góc tối tăm nhất của tâm hồn.

Chúng là những bóng ma vô hình. Chúng chỉ đến trong đêm, khi những mối bận tâm khác đã bị gạt qua một bên. Tiếp tục đọc

Phan Thị Lan Phương – Rau ở Thảo Điền

Người ta có thú vui ngắm gái, ngắm chim, ngắm hoa, buồn buồn thì ngồi vô tư lự ngắm xe đi qua đi lại. Tôi còn thú vui khác: ngắm rau. Chịu khó đi vào những khu dân cư trong Thảo Điền như Kim Sơn, Eden, >>>

Khương Hà – Sài Gòn, Hà Nội

Phố Phan Huy Ích, Hà Nội. Ảnh: Trần Việt Đức

Gia đình tôi gốc Bắc, nhưng tôi sinh ra và lớn lên ở miền Đông Nam Bộ, sống ở Sài Gòn tới nay là sáu năm, giờ lại theo chồng về Hà Nội. >>>

Âu Thị Phục An – Hai truyện rất ngắn

                                                     (Viết cho hai người đã mất)

Em lên ngày mai

Trưa Trảng Bàng.

Nắng như thiêu đốt con đường nhựa.

Thư ngồi đối diện với Phước trong căn hầm ngột ngạt. >>>