cơn mưa oi nồng
đáp xuống những lá cờ đỏ
chảy xuống cống lỗ
những nhọc nhằn >>>
Âu Thị Phục An
Âu Thị Phục An – Nhà văn nghĩ gì, làm gì mùa hè này
Phan Nhiên Hạo: Chào chị Âu Thị Phục An. Cuộc sống của chị mùa hè này có gì vui, buồn, đang bận rộn chuyện gì? Chị khởi viết từ trước 1975 ở Sài Gòn, nhưng sau đó im lặng một thời gian dài, chỉ mới viết lại vài năm gần đây, chị có thể cho biết vì sao? >>>
Âu Thị Phục An – Hồn ma
Khuya.
Không gian ẩm lạnh rơi trên tóc, trên vai tôi.
Ánh trăng yếu ớt soi những cành lá rung rinh trong bóng tối im lìm. >>>
Âu Thị Phục An – Tiếng biển gọi
Tôi tưởng là tôi đã quên anh sau hơn bảy tháng anh nhắn cái tin “Anh lạy em, tha cho anh đi, chuyện mình rồi cũng chẳng tới đâu.”
Tôi đau và tự ái im lặng, chấp nhận bỏ cuộc, dù thật sự tôi biết mình khó mà quên. >>>
Âu Thị Phục An – Gió ngàn năm. Sài Gòn. Trở về
Gió ngàn năm
Lạc lõng hay phiêu phiêu
Tự gió là cơn mát xóa oi nồng lồng kính trái đất
Chính gió là sự vùng vẫy lôi mây vào áp thấp nhiệt đới >>>
Âu Thị Phục An – Mùa cũ. Thở. Vấp chân
Mùa cũ
Thinh không rớt
chiều tan
người vô vọng
cánh buồm xa tắp >>>
Âu Thị Phục An – Bức bối âm. Tìm. Chuyện kể
Bức bối âm
Lách qua hang trắng nuột màu da bông bưởi thơm
Đè vô lưng tường tiếng thét cõi âm
Bầy bươm bướm ngủ sắc bay
Vú non ngậm bàn tay thọc sâu vô ký ức >>>
Âu Thị Phục An – Dù chỉ một lần cũng không thể
Tưởng nhớ nhà văn Phạm Quang Phước*
(Giỗ lần thứ hai, 8.09.2007—2009)
Ba mươi cây số là đoạn đường khá mệt cho một kẻ sức khỏe tồi như tôi nếu đi xe ôm. Nhưng tôi phải đi vì không thể không đi. Phược không có điện thoại bàn cũng không có di động. Toàn là mượn là nhờ hàng xóm khi gọi cho tôi, thỉnh thoảng, như một nhắc nhớ sự hiện diện của anh bên tôi, hoặc là gọi những khi say, để nghe tôi cằn nhắn. Phược cứ cười he he, nói rằng rất khoái nghe tôi chửi. Xưa cũng vậy, giờ cũng vậy. >>>
Âu Thị Phục An – Giữa hai miền. Treo ngược. Phơi áo
Giữa hai miền
Làm một cái cây chống trời
Như Tề Thiên
Chọc vô bao la
Gãi ngứa cho đã ghiền
Là cái quái gì nổi ám ảnh Hiền Lương
Chia cái quái gì một Việt Nam tang thương >>>
Âu Thị Phục An – Gặp, ngoài những giấc mơ
1.
Mỗi tháng một lần trong một khách sạn. Đều đặn đã nhiều năm. Tôi và gã bạn giống hệt hai con thú phiêu bồng trong sương mù. Khỏa thân. Nhai bánh mì thịt quay xá xíu. Có khi gặm bắp luộc. Nhai nho Mỹ . Uống bò cụng. Hoặc nước suối. Mỗi thứ nuốt vào bụng chỉ để dằn cơn đói ngấu sau khi làm tình >>>
Âu Thị Phục An – Có không căn nguyên. Lưu ly. Gió ngàn năm
Có không căn nguyên
Gã điếm thúi cầm lưỡi liềm cười mỉm
Nó quẩn quanh trước hết là lũ ung thư
Bệnh viện chứ đâu phải chợ
Sao đông nghẹt người vô >>>
Âu Thị Phục An – Trái tim đau. Tấu khúc. Cái hư hao
Trái tim đau
Không thể mổ bằng dao kéo
Không thể mổ bằng tia laser >>>