Những lề đường phải tróc lở.
Những ngã tư phải hư đèn.
Những ban công phải vắng người,
đã di tản khỏi mặt trời nhiệt đới.
Và dĩ nhiên anh phải lạc đường.
Và dĩ nhiên em phải đến trễ.
Và dĩ nhiên sau ba giờ cà phê,
là bữa ăn, không bao giờ gặp lại.
Thành phố này, một kẻ đau yếu.
Mỗi mặt người là một cuộc chiến tranh,
giữa cam chịu, muộn phiền, và hy vọng,
vươn lên thở dưới gạch đá ngổn ngang,
những công trình bốn ngàn năm dang dở.
Rồi hừng đông anh đi khỏi nơi đây,
mang theo một loài cây không bám rễ.
Sài Gòn, 11-2024