Lê Thừa Hải | Nhật Thực

Y vừa tỉnh sau một giấc ngủ ngắn, mắt cứ ríu lại nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ thường. Đôi mắt nặng trịch như vừa phải dùng chúng để kéo nguyên một chiếc xe tải đi cả quảng đường dài, cảm giác như hai hốc mắt chẳng còn ở vị trí cũ.

Y muốn ngủ thêm chút nữa nhưng biết đầu óc không làm được. Cố nhướn đôi lông mày lên nhìn cái ánh sáng vàng nhờ nhợ phát ra từ cây đèn để cạnh giường mà y đã che bớt sáng bằng bức tranh nhỏ vẽ người bay không có đầu. Y ngồi dậy, đưa tay quờ quạng tìm điện thoại mở lên xem giờ, nheo mắt: 4 giờ 27 phút sáng.

Vậy là cũng ngủ được hơn hai tiếng. Y rót cốc nước đoạn thả người xuống sofa. Y nghĩ, chắc phải chế một bình trà đặc để nghiền ngẫm thứ đã gặp lạ lùng trong giấc mơ, tiếng của một ông già nhắc y phải nhớ.

Nhật thực
Rực bên trong
Chớm Đông

Y nhớ lại, y không quen biết ông già này. Y đang chèo một ghe nhỏ xuôi theo dòng nước, hai bên bờ không có cây cối, đi xuôi thêm chút nữa cũng không thấy bờ, thế là hai tay y cứ chèo còn mắt cứ rướn lên để cố thấy được điều gì phía xa, đầu óc cũng rướn theo hai con mắt. Y nghĩ hay là mình bị bao phủ một lớp sương mờ nào đó, nhưng không phải.

Y cứ chèo, chèo mãi, căng hai mắt. Đoạn đôi mắt y như đã đạt được độ rướn hết cỡ thì đột nhiên cụp xuống, cả thân thể y, chiếc ghe cùng hai mái chèo nhỏ rơi vào một hố sâu không đáy. Y không cảm thấy sợ, điều đó làm y ngạc nhiên, vì trong những lần lên cơn sốt y cũng hay rơi vào trạng thái tương tự, những vòng xoáy hút thân thể vào sâu hun hút, những lúc như thế y luôn hoảng loạn, la hét. Còn lần này, y chỉ thấy một sự an bình, y không cắt nghĩa được và cũng không muốn làm vậy. Y thả trôi, lơ lửng, các xoáy sâu bắt đầu sáng hơn, lấp lánh lung linh nhiều màu. Rồi như đến đoạn cao trào của một vở diễn, xung quanh tối sầm lại, đen như hũ nút, kế đến, sự bình an bay biến đi, nhường chỗ cho một mớ bòng bong câu hỏi, chân tay y cảm nhận được chất nhão nhoét của bùn lầy, khứu giác y đánh hơi được mùi hôi nồng đặc trưng của cống rãnh. Y thử đưa tay ra trước mặt nhưng không thấy chính bàn tay mình, y chợt nhớ lại cuốn Thần Khúc của Dante. Y còn đang mường tượng ra những cảnh trong đó thì ai đó cất tiếng gọi, xa xa có một đốm sáng chỉ bằng hạt đậu đỏ.

Anh cất tiếng hỏi trước, giọng anh ồm lên vọng đi vọng lại như qua từng lớp màng xoáy.

-Tôi đang ở đâu?

-Vương quốc của ta

-Tôi làm gì ở đây?

-Điều đó ngươi phải hỏi chính ngươi chứ.

-Thế ông là ai?

-Là người duy nhất cai trị vương quốc này.

-Nó ở đâu?

-Vương quốc của ta.

Y không tài nào nghĩ ra được câu hỏi nào hay hơn cũng như không hiểu ý nghĩa của mấy câu trả lời kiểu này. Y mạnh dạn:

-Thế làm sao tôi quay về?

-Ngươi bỏ hết tất cả những gì bên trong ngươi ra thì khắc ngươi tự quay về.

-Bên trong tôi ư? Y khua khoắng lớp bùn nhão nhoét đoạn thò tay vào túi áo túi quần xem có tìm được gì không. Không có, không có bật lửa, thuốc lá, cái điện thoại bị sọc màn hình, không có cả cái ví da y đã dùng gần mười năm nay, không có gì cả, chìa khóa hay một thứ gì liên quan đến y của thường ngày, không có!  

Bên trong tôi không có gì, tôi đi hướng nào, kệ mẹ ông là ai. Y đứng dậy, y biết lối ra duy nhất là nơi phát ra cái ánh sáng bé tẹo kia. Hai mắt y lần nữa lại căng ra, rướn lên, y lội bì bõm trong cái không gian nhão bùn đó, không biết bao lâu.

Nhưng y cũng biết chắc một điều là không thể, y bỏ cuộc, và lần đầu tiên y cảm thấy tinh thần suy sụp đến vậy, cái hình ảnh tầng tầng lớp lớp địa ngục trong Thần Khúc Dante lại hiện về, y òa khóc.

Tiếng ông già lại vang lên.

-Ngươi chỉ cần bỏ lại những thứ bên trong mình ra, thì ngươi lập tức thoát khỏi vương quốc của ta. Ha ha ha.

Y đã hơn bốn mươi tuổi đầu, y có được mọi thứ bên ngoài, nhà cửa xe cộ địa vị và cả thức ăn ngon bia rượu gái gú, nếu nói y bỏ một trong số chúng đi để đổi lại ánh sáng thì y đổi liền, còn bên trong y là cái thứ mẹ gì. Y xoa xoa hai bàn tay nhớp nháp bùn rồi xoa chúng lên mặt lên tóc, y thụp xuống, toàn thân y bây giờ như một đống sình lầy.

-Ông cho tôi xem cái gì bên trong tôi được không, hoặc ông có thể nói thẳng mẹ ra cho tôi được không, ví như ông bảo tim gan phèo phổi gì gì để tôi còn biết.

Ha ha ha.  

Điệu cười sảng khoái nhất mà y từng nghe, chúng vang vọng rồi xoắn xít lại trong một ống cống khổng lồ chứ vương quốc cái con mẹ gì. Y thầm nghĩ.  

-Thôi vậy đi. Thực ra đây cũng không là ngoại lệ, khối lớp lớp tầng tầng ngoài kia cũng đâu biết bên trong là bên nào, chứa gì. Ngươi nghe cho rõ đây.

Ngày Kỷ Hợi, Tháng Bính Tý, Năm Giáp Thìn, ngươi xuất phát giờ Thìn hướng Nam đến S+… Ba Đình, ngươi sẽ nhận được cái Bên Trong của ngươi ở đấy. Thứ Bên Trong Của Chính Ngươi !

Nói đoạn, ông già cười trở lại nhưng tặng kèm thêm vài cơn ho sù sụ.

-À… ngoài những gì ta dặn, nhớ thêm cho ta: Nhật thực-Rực bên trong-Chớm Đông. Ha ha ha. Khụ khụ khụ.

*

Y nhấp liền tù tì ba bốn chén trà, đoạn vào giường tìm cái điện thoại, đôi tay y run run khi nhập từng dòng tra Google: Ngày Kỷ Hợi tháng Bính… năm Gi…á…p Thìn… Y không tin vào mắt mình, rụng rời, buông người xuống sofa. Nhật Thực ngày 1/12/2024 địa điểm xem… xy… abbccczzdd. Mắt y nhòa đi.

Không lẽ, không lẽ thứ… mà ông già nói trong mơ là… Bên Trong, Bên Trong, Bên Trong mình, nó nằm ở đó thật… thế là quái gì…

Y liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại: 3 giờ 25 sáng. Y rơi vào hoang mang tột độ.  Thế quái nãy giờ y đã dậy chưa, đã bơi thuyền qua sông chưa, đã tắm gội trong bùn chưa, đã nghe cái ông già quái gỡ đó ho chưa… Y không biết. Rồi y thiếp đi ngay trên sofa. Trong mơ y thấy mình đang ở tiệm cắt dán decal, đang đợi nhân viên in ra cho một xấp chấm đỏ hình trái tim.

LTH. 23.11.2024 (Viết từ triển lãm “Nhật Thực” của Hà Huy Mười)

Triển lãm “Nhật Thực,” Hà Huy Mười, 1/12 -15/12, 2024, Hà Nội

Tranh Hà Huy Mười

Tranh Hà Huy Mười