Những lề đường phải tróc lở.
Những ngã tư phải hư đèn.
Những ban công phải vắng người,
đã di tản khỏi mặt trời nhiệt đới. Tiếp tục đọc
Month: Tháng Một 2025
Tru Sa | Dao Gương

Hình…hình…quáng vào tôi như thế, bởi không có sự mênh mênh kiểu đang ăn giấc thì thót mình, mở mắt, mộng mị vẫy cánh vào cõi mơ để lại một khoảng rỗng trong trí nhớ nên tôi thây kệ, đời người thiếu gì lúc mơ màng không lý do, ví như Newton đang ngồi nhàn thì bị táo rơi vào đầu. Đời tôi nhan nhản những lần nhìn ra cửa sổ, nhìn như không nhìn, nghĩ như chẳng nghĩ cho đến lúc giật mình khi ai đó quát tháo một cái tên, tiếng trống trường kết liễu tiết học nhàm. Thứ mới vọt trong đầu tôi thật khó cắt nghĩa, chẳng gợn lại chút cảm xúc gây tò mò nào ngoài việc khiến tôi nghĩ đến một cái móc treo quạt trần giữa ngày mặt trời oi ả. Tiếp tục đọc
Lê Thừa Hải | Nhật Thực
Y vừa tỉnh sau một giấc ngủ ngắn, mắt cứ ríu lại nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ thường. Đôi mắt nặng trịch như vừa phải dùng chúng để kéo nguyên một chiếc xe tải đi cả quảng đường dài, cảm giác như hai hốc mắt chẳng còn ở vị trí cũ.
Y muốn ngủ thêm chút nữa nhưng biết đầu óc không làm được. Cố nhướn đôi lông mày lên nhìn cái ánh sáng vàng nhờ nhợ phát ra từ cây đèn để cạnh giường mà y đã che bớt sáng bằng bức tranh nhỏ vẽ người bay không có đầu. Y ngồi dậy, đưa tay quờ quạng tìm điện thoại mở lên xem giờ, nheo mắt: 4 giờ 27 phút sáng. Tiếp tục đọc