Nguyễn Danh Bằng – Rễ chết

Mấy tấm hình này chụp từ năm 2008, lúc ấy con bé lớn, Yi Yi, được sáu tháng tuổi. Tôi chở hai mẹ con vào rừng, lên hồ Shasta (California) cắm trại. Hồ Shasta lúc ấy vừa trải qua một trận cháy rừng lớn, cả một vùng mùi khen khét, khói vẫn lám xám >>>

Trầm Hương – Những cánh nhện đỏ ở Iwo Jima

Truyện ngắn “Những Cánh Nhện Đỏ Ở Iwo Jima” của Trầm Hương và truyện ngắn “Shuhun! Tên Em Là Một Trận Cuồng ” của Trần Vũ được sáng tác theo một cung cách đặt biệt. Hai nhà văn, mỗi người viết một truyện ngắn riêng, nhưng dùng chung bối cảnh, nhân vật, và bố cục truyện, tạo ra hai truyện ngắn với hai văn phong khác nhau có thể đứng độc lập, >>>

Trần Vũ – Shuhun! Tên em là một trận cuồng

Ngày 17 tháng 10-1944 phó đô đốc Takijirō Ōnishi đến Phi Luật Tân, chính thức thành lập các phi đoàn Thần phong. Nhật Bản rơi trầm vào cuộc chiến tuyệt vọng. Mc Arthur đã áp sát vịnh Leyte, Halsey phong tỏa hải đảo Iwo Jima, biển Nhật đã bị khống chế. Với binh sĩ Nhật không còn lối thoát nào khác ngoài lưỡi gươm danh dự Seppuku: Rạch bụng hay chết cùng kẻ thù. >>>

Ngô Phan Lưu – Những bà bạn

“Thỉnh thoảng, tôi lại nhớ các bà bạn. Các bà ấy cứ hiện về. Dĩ nhiên có thể chưa gặp. Nhớ thì phải làm cái gì đỡ nhớ. Thế nên, tôi hư cấu một truyện ngắn để tặng một bà đang trong tiến trình thành bạn. Bà này ở rất xa. Tuy vậy, mỗi bà bạn trong truyện ngắn này đều dư biết rằng mình thật, còn những bà kia chỉ là hư cấu. Vậy nên…” >>>

Tin văn nghệ

Sau hai buổi giao lưu và giới thiệu tác phẩm mới – tập truyện ngắn Ổ Thiên Đường (NXB Văn Học Hà Nội) -khá thành công tại miền Trung: Đà Nẵng (chiều 1/7, quán Trúc Lâm Viên, 8 Trần Quý Cáp), Huế (sáng 3/7, tòa soạn tạp chí Sông Hương, 5 Phạm Hồng Thái), >>>

Trần Đức Tiến – Biệt thự, mèo, răng giả và những chuyện khác

Gốc cây trứng cá ngoài hè phố, tầm bốn giờ chiều.

Nắng chỉ còn vàng rực ở dãy phố bên kia. Dãy bên này đã chìm trong bóng rợp.

Đầu tiên là ả Thắm với hai tay hai chiếc ghế nhựa xách theo từ nhà. >>>

Trần Tiến Dũng – Sài Gòn không ngẩng đầu ngóng mưa

Mỗi khi đi trên đường dẫn về hướng nhà thờ Đức Bà, cái nhìn tôi đều được mở ra. Nếu đi bộ thì toàn cảnh không gian quảng trường Vương Cung Thánh Đường cho tôi cảm giác nơi này như một vịnh biển thoáng rộng. >>>